Nhiều thầy cô “môn phụ” ghen tị với các thầy cô giáo dạy văn

Nhiều thầy cô “môn phụ” ghen tị với các thầy cô giáo dạy văn. Nhưng nằm ở trong chăn mới biết. Việc dạy-học văn theo kiểu cô nói cho hay, trò nghe cho thấm để rồi viết lại theo ý cô thậm chí tệ hơn là viết lại chính những gì cô nói để rồi cho cô…chấm (tức là cô chấm lại đúng văn mình cho nên không 9, 10 mới lạ) qua ngày tháng đằng đẵng đã làm cho cả cô và trò cạn kiệt năng lượng lẫn…tình yêu.
Nó có khác gì đôi tình nhân lần nào bên nhau cũng nói những chuyện hệt nhau, nghĩ hệt nhau, hành động hệt nhau. Người ngoài nhìn vào thì bảo hạnh phúc lắm, đẹp đôi lắm, ngon lành lắm nhưng thực ra thì họ nghĩ “giờ làm thế nào mà giải tán được để kiếm chàng/nàng nào thú vị hơn dù có nghèo hay xấu hơn tí cũng được”.
Em nói thế có gì sai sai không ạ?
P.s Vậy nên mới dẫn đến một nghịch lý thực tế. Lẽ ra môn Văn và rộng hơn là tiếng Việt phải là môn giúp học sinh biết đọc sách, chăm đọc sách, say mê đọc sách thì thực tế học sinh càng học càng…chán đọc. Học sinh có thể rất giỏi các môn khác, thậm chí giỏi…văn nhưng khi cần sử dụng tiếng Việt để biểu đạt ý nghĩ, tư tưởng của mình thì lại gặp khó khăn.

Comments are closed.