Nơi ghi chép bằng ảnh chuyến Phototour Cô Tô năm 2017 của LPA

Nơi ghi chép bằng ảnh chuyến Phototour Cô Tô năm 2017 của LPA
—————————
Cô Tô với … Chú Tô 🙂
Đâu tiên phải nói ai đã nghe nói thậm chí đến cái đảo có tên gọi Cô Tô mà xưa gọi là Chàng Sơn (Núi Chàng). Thì diện tích của nó gấp khoảng 5 lần cái đảo Lý Sơn ( 10km2) và chỉ bằng 1/11 đảo Phú Quốc (570km2). Rồi cùng lắm thì mất 600K tiền đò phi sang 1 góc nào đó của Cô Tô bé.
Nhưng sự thật thì quần đảo Cô Tô có trên dưới 50 hòn đảo, phần còn lại gọi là Chú Tô cũng chả ngoa. Có khám phá chán chê còn chả biết hết. Như ngay cạnh đó là đảo Thanh Lân to đùng đoàng.
Tôi đã đến Cô tô thủa trước, cái thủa còn hoang sơ và ít đầu tư hơn bây giờ và đặc biệt là còn không có điện lưới. Giờ khách sạn trên hòn đảo này nhiều lắm rồi, đi lại nhanh và thuận lợi hơn. Bạn chỉ bỏ ra 200K là có vé tàu siêu tốc từ cảng Cái Rồng ( Vân Đồn) mất có 45 phút là ra tới đảo. Tôi thích đến đây không chỉ để tắm biển mà là nơi chụp ảnh với nhiều địa điểm hấp dẫn.
#Phototour #Coto #lpa #HocvienNhiepanhAnhsang
————————————-
Hoàng hôn ở Cô Tô
Khi xem trên bản đồ bàn sẽ thấy phía để ngắm được hoàn hôn là khu thị trấn và đặc biệt 1 khu tắm biết với những dải đá khá đẹp. Đó là Vàn Chảy. Bãi này thì tắm biển cũng được nhưng so với các bãi khác thì cũng phình phương phôi 🙂
Thích hợp chọn làm địa điểm vui chơi, trải nghiệm nhiều hoạt động sôi nổi cho mùa hè hơn.
Nơi đây hấp dẫn với tôi vì có những dải đá đẹp và nhiều màu sắc. Là nơi lý tưởng để chụp các ảnh hoàn hôn đẹp. Mây khi bạn được ngắm nhìn hoàng hôn lặn dần trên biển phải không nào.
Đường đi tới đây lắm cây cố, rừng rậm. Không có cái kính để tránh những con vật bay vào mắt sẽ là điều đáng tiếc nhất nếu bạn quên. Còn với dân chụp ảnh ko có 1 cái kính ND với chân máy thì thật là mất 1/2 chuyến đi 🙂
Cô Tô 5/2017
#Phototour #Coto #lpa #HocvienNhiepanhAnhsang
——————————————–
Trạm Hải đăng Cô Tô
Đây là 1 trong những nơi điểm cao nhất để ngắm đảo. Bạn ko nên tiếc 5k tiền vé để vào đây.
Đường từ chân núi lên hải đăng quanh co dưới những tán lá rừng rậm rạp, những rặng hoa sim tím. Mất khoảng 2km đường như vậy nên nếu đi xe điện bạn sẽ phải thuê xe máy ở chân núi mất 40K để đi tiếp. Ko thì cuốc bộ thôi.
Đây cũng là 1 trong số hơn hiếm hoi trên dưới 30 “con mắt biển đêm” đang hoạt động trên khắp vùng lãnh hải Việt Nam, ngọn hải đăng này được xây dựng từ cuối thế kỷ 19.
Từ đây bạn có thể thoải mái ngắm toàn cảnh đảo Cô Tô, từ thị trấn đang xây dựng, những rừng cây xanh mướt, êm đềm, những đồng lúa, những nóc nhà khiêm nhường và giản dị. Không chỉ các bãi biển trong xanh mà còn cả các đảo lân cận
#Phototour #Coto #lpa #HocvienNhiepanhAnhsang
————————————————————————
Gặp “chúa đảo” Cô Tô
Chúa đảo là từ chúng tôi gọi vui cho anh bạn Vu Thanh Minh – những người đầu tiên đầu tư, và quảng bá Cô Tô tới đông đảo mọi người.
Tôi biết Minh bởi phi vụ chinh phục đỉnh Everest các đây khoảng 10 năm. Đây là người Việt nam thứ 2 tôi biết khi đó. Người trước đó thì đã chinh phục mấy chục năm về trước rồi. Ông cụ đã mất nhiều ngón tay vì lạnh giá. Ông không chụp được ảnh nữa và để chú Nikon F3 trong chuyến đi năm đó cho cháu trai. Một đồng chí mà tôi cực ghét vì mon men tỷ lần hỏi mua mà “éo” được 🙂
Tôi thích anh bạn này bởi sự đam mê và nhiệt huyết. Bởi tư tưởng đầu tư bền vững chứ không phải kiểu ăn sổi. Chỉ tiếc là lãnh đạo chính quyền ở các nơi thì lại thiếu cha cái điều đó. Thành ra du lịch Việt nam nó hỗn mang, chả có quy hoạch, và phải tự mà lần mò tìm các tổ chức sao cho “phê” nhất cho mình và đồng bọn. Đây cũng là người làm tôi ấn tượng khi lái xe điện ra đón tôi 5-7 năm trước ở Cô Tô với câu nói mào đầu: Chúc mừng anh đã tới Cô Tô – nơi trai đẹp, gái xinh cả nước có mặt ở đây 🙂
Thay mặt các thành viên Học viện Nhiếp ảnh Ánh sáng chân thành cám ơn “chúa đảo” đã trợ giúp cho chuyến Phototour của đoàn. Được nghe bao câu chuyện lý thú về quần đảo Cô tô này. Chúc cho Coto Eco Lodge ngày càng phát triển, chúc sức khỏe và hẹn sẽ gặp lại ở Cô Tô.
Một buổi tối ăn đồ nướng hải sản, nghe nhạc và uống bia tại bờ biển phê hơn con tê tê!
Cô Tô 5/2017
Coto Eco Lodge – Coto island hotel
————————————————
Bãi đá Móng Rồng
Tên xưa gọi là Cầu Thủ Mỷ, dần người dân gọi tắt cho dễ nhớ là Cầu Mỵ. Nghe đồn đây là tiếng Trung Quốc vì người trên đảo xưa toàn là Trung Quốc, năm 1979 đuổi họ đi và họ trở thành bơ vơ vì bản thân Trung Quốc cũng ko nhận… Họ trở thành những thuyền nhân khốn khổ, nhưng dù sao những ai còn sống, chắc họ phải cám ơn vì ơn trời giờ họ là công dân của Mỹ, Canada hay một xứ nào đó ở trời Âu tự do và văn minh nào đó. Tên Móng Rồng mới có 2 năm nay mà thôi.
Quay trở lại thực tại thì nơi đây chụp bình minh cực tuyệt. Bạn có thể chiêm ngưỡng những thớ, vân đá độc đáo xếp chồng lên nhau kết hợp với nhiều màu sắc bí ẩn và đẹp mắt. Có rất nhiều đỉnh cao để bạn quan sát và ngắm chụp… kèm theo đó cũng là những nguy hiểm nếu bạn ko để ý.
Cô Tô 5/2017
#Phototour #Coto #lpa #HocvienNhiepanhAnhsang
——————————————————————–

10h30 ngày 16/5

10h30 ngày 16/5. 2017 HYMALAYA SPA sẽ khai trương tại 12 Phù Đổng Thiên Vương – P Ngô Thì Nhậm – q Hai Bà Trưng – Hà Nội .
Em Phượng cảm ơn những lời nhận tham dự .
nếu có thể xin các chị tham dự với đầm màu Nâu – Kem – Vàng .
Hoa hồng nhà em trồng nhiều lắm anh chị không cần mua hoa mà mang tiền mua liệu trình cho em đắt hàng nha .

Trong lúc chờ bạn

1 1 1  
Trong lúc chờ bạn, ngồi quan sát chị chào hỏi, cảm ơn, cười nói ríu rít mỗi khi có khách bước vào một cách nhiệt tình và chân thành. Ngắm khuôn mặt rạng rỡ bừng sáng của cô dâu và chú rể trước mỗi một khuôn hình. Niềm hạnh phúc của đôi bạn trẻ dường như được truyền sang cho tất cả mọi người có mặt tại đây trong đó có tôi…
Hôn nhân vốn dĩ không phải là nơi thuyền tình cập bến mà là nơi hai người yêu nhau quyết định cùng giăng buồm vượt sóng ra khơi…
Chúc anh chị mãi mãi có một tình yêu dịu dàng, bền chặt và luôn gặp nhiều điều tốt lành trong chuyến hành trình đặc biệt này.
P/s: Bị thích cái thuyền hoa.
See Translation

Xứ Kangaroo đã Chính thức Đóng cửa

Xứ Kangaroo đã Chính thức Đóng cửa
đối với mọi loại di dân. Chỉ he hé cho
loại di dân đầu tư, nghĩa là bạn Phải
có tiền nhiều Triệu đô và Phải vượt
qua khá nhiều thử thách tốn kém Thời
gian và Tiền bạc nhưng cũng chưa
chắc đã được thành Người Úc.
Chẳng biết nên Vui hay Buồn ?!!

Hôm nay mình tiếp tục với mặt nạ trứng gà

1 1 1 1  
Hôm nay mình tiếp tục với mặt nạ trứng gà, nay chỉ nói về lòng trắng trứng ga, mong mọi người tham khảo, cách đắp mặt nạ ở dưới từng hình nha mọi người.
Lưu ý chung:
– Trước khi đắp bất cứ loại mặt nạ nào chúng ta đều phải làm sạch da mặt thật kĩ để da có thể hấp thu trọn vẹn dưỡng chất mà ta cung cấp cho da.
– Tất cả các loại mặt nạ chúng ta đều phải dung nĩa đánh cho lòng trắng trứng sủi bọt rồi mới hòa hỗn hợp khác vào và sử dụng.
– Đắp mặt nạ lòng trắng trứng khi khô se rất cứng chúng ta nên lấy nước âm rửa từng ít một cho đến khi sach. Nước ấm co tác dụng làm nở lỗ chân lông ra nên se lấy sạch bụi bẩn và làm sạch sâu da mặt.
– Sau đó ta rửa mặt lại với nước mát tăng dần đến lạnh để se lỗ chân lông. Nếu có siêng hơn nữa chúng ta nên bỏ mot viên đá vào khăn sữa bọc kín lại rồi chà lên mặt cho đến khi đá tan hết. Nó có tác dụng se lỗ chân lông nhanh hơn và da mặt mịn màng hơn.
– Sau hết nên sử dụng thêm nước hoa hồng và bắt đầu các bước dưỡng da bình thường (nếu có)
– Có thể đắp mặt nạ bất cứ lúc nào chúng ta rảnh nhưng thời gian tốt nhất để dưỡng da là buổi tối, vì lúc đó da chúng ta cần được chăm sóc nên sẽ dễ hấp thu chất dinh dưỡng nhất và chúng ta có thời gian thư giãn sau một ngày mệt mỏi.
– Dù có đắp mặt nạ hay không chúng ta cũng nên dung kem chống nắng để chống lại các tác nhân gây hại như tia UV, làm chậm hóa trình lão hóa da, chống sự hình thành nám và đốm đen, giúp da đẹp hơn.
anh chị em chúng ta hãy thử trải nghiệm nhé, chúc các bạn thành công trong sự nghiêp làm đẹp, ahihi.
See Translation

Em Phượng rất hạnh phúc vì các anh chị đã nhận lời tới chúc mừng buổi lễ khai trương HYMALAYA SPA của em Phượng lúc 10h30 ngày 16/5

Em Phượng rất hạnh phúc vì các anh chị đã nhận lời tới chúc mừng buổi lễ khai trương HYMALAYA SPA của em Phượng lúc 10h30 ngày 16/5.2017 tại 12 Phù Đổng Thiên Vương – P. Ngô Thì Nhậm- Q. Hai Bà Trưng – Hà Nội .
Em Phượng chờ mong được chào đón các anh chị đến yêu thương em nhiều lắm luôn .

9 năm với hòn đảo này

9 năm với hòn đảo này. Từ việc kiếm được 1 viên đá bỏ vào cốc nước uống cho mát, tới việc ngủ mà có cái quạt cắm bình phe phẩy đã là hạnh phúc. Cô Tô bây giờ đã hoàn toàn thay da đổi thịt, đâu cũng hàng quán, khách sạn to nhỏ mọc khắp nơi. Từ việc ngta gặp nhau chỉ nói về tôm, ghẹ, mực và dầu mỡ, đến việc nói chuyện nhiều tỷ như năm nay. Chưa và chưa bao giờ mình thấy ae làm du lịch ở đảo lại quằn quại, vật vã như năm nay. Và những năm tới chắc chắn còn vất vả hơn nhiều. Và nếu không có một chính sách thông thoáng, chiến lược quảng bá và sản phẩm đặc thù, thì đây sẽ là năm bắt đầu một sự kết thúc chuỗi phát triển 5 năm. Bắt đầu của chuỗi ngày lầm than, với những người làm mới.
Đất,
Đất sốt sình sịch, người đất liền cưỡi xe máy mang ca táp khắp đảo. Họ mua không phải để làm nghề, mà mong chờ những cơn sốt sắp tới. Thị trường không có người làm mới, thiếu sp mới, nhân tố mới, đất sẽ cứ trao qua bán lại. Người muốn làm ko có đất, người có thì hét giá cao để trao qua bán lại.
Nhà nghỉ của những người làm mới
Thiết kế thiếu thẩm mỹ, không có thiết kế, cũng không nghe tham vấn. Nhà xây lên không theo thể thống cống rãnh. Ví như chỉ xây một nhà nghỉ mini cỡ 8 phòng, thiết bị đơn sơ, không tính tiền đất, thì ở CT người chủ mất ít nhất cũng 2.2 – 2.5 tỷ đồng. Giá sẽ bán ở mức 300/ đêm, thậm chí có thể xuống nữa. Mưa bão sớm thì đóng cửa đi ngủ, tiền ngân hàng.
Cò, thành phần kinh tế xuất hiện thuở du lịch hồng hoang đầy rẫy cầu cảng.
Dịch vụ
Không có dịch vụ mới xuất hiện. Các dịch vụ ở CT vẫn mang tính tự phát, không được quy hoạch cũng không định hướng. Dân làm thích karaoke thì làm karaoke cho khách. Hết. Dịch vụ rất căn bản, hoạt động đánh bắt nhen nhóm đưa vào thành sp cho khách trải nghiệm thì gặp vô số trở ngại.
Chính sách và quảng bá
?…?
Cạnh tranh
Từ Trung chí Nam, vô số các khu mới, hay, đẹp, giá tốt xuất hiện. Đẩy Cô Tô trên truyền thông (vốn đã không được quan tâm 2 năm qua) xuống vị trí bét bảng. Người làm du lịch Cô Tô đi cạnh tranh với nhau mà không hay biết những vùng khác đang chiếm thị trường khách của mình.
Muốn làm 1 sản phẩm mới để Cô Tô trở lại, khó không phải ý tưởng. Khó vì lòng người hẹp hòi, thiển cận.
Một Cô Tô đang trở nên buồn cười. Anh em năm nay hết sức cẩn trọng nhá!
P/s: CÁC ANH DỰ ÁN NGÀN TỶ ƠI!! BAO GIỜ CÁC ANH RA ĐỂ RUỒI MUỖI BỌN EM CÒN BIẾT ĐƯỜNG TÍNH Ạ!? CHỨ CÁC ANH CỨ CHƠI TRÒ Ú TIM THẾ NÀY THÌ DÂN KHỔ NHƯ CHÓ

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa nên xin nhường những việc nói xấu người này bợ đỡ người kia

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa nên xin nhường những việc nói xấu người này bợ đỡ người kia , ném đá dấu tay cho những ai thích thì cứ làm . Chẳng nhẽ mình lại ngu đến mức xuẩn ngốc mà không hiểu rằng hại người thì chính là hại mình và sẽ có người hại ta thôi , nên chả tốn thời gian vào những chuyện vô bổ đâu ạ hết cách hay ạ ? và những thương hiệu quốc tế đẳng cấp vào Việt Nam chẳng bao giờ lại có cách PR , quảng cáo hay dìm hàng đối thủ cạnh tranh kiểu như Việt Nam ta hay làm với nhau mà quan trọng là phải xác định ai là đối thủ để học hỏi và tìm cách nghiên cứu cải tiến chất lượng sản phẩm , dịch vụ của mình để có thể đàng hoàng vượt đối thủ . Những chiến dịch truyền thông bẩn những chiêu trò kiểu nước mắm bẩn cũng chỉ có ở nước ta nghĩ ra mà chơi nhau thôi . Công nhận trí tuệ chúng ta vĩ đại thật . Bảo sao chẳng có thương hiệu nào của Việt Nam có thể phát triển thành quốc tế , sản phẩm nào của Việt Nam có thể thành công ở Việt Nam và ra quốc tế hoá được . Thấy ai nổi nổi ( nhất là đồng bào của mình ) có sản phẩm gì tốt là bị dìm hàng , bị gài bị chơi cho chết luôn , chơi đơn lẻ chơi hội đồng chơi đủ cách để tận diệt nhau .
Còn một vấn đề là chẳng hiểu vì sao mọi người hay chọn mình tâm sự , mình luôn lắng nghe và không bao giờ có tính tám chuyện , nhất là khi mọi người đã tâm sự riêng với mình . Mình giúp rất nhiều bạn trên FB khi các bạn tìm mình để tư vấn , nhờ cậy trong lúc khó khăn , chưa bao giờ mình kể, khi ngoài khả năng của mình không giúp được mình trả lời thẳng thắn và xin lỗi vì không thể giúp đàng hoàng . Ngay kể cả khi các bạn ấy chưa trả được mình mình cũng không làm khó làm dễ và nói bóng nói gió bao giờ .Không nói kể cả với chồng , với con là mình giúp người này người khác . Mình còn một bệnh nữa là ít chịu mang ơn ai và nếu đã mang ơn ai thì ơn cho nặng không quên bao giờ . Ai thích thì mình chơi nhiều , ai không thích thì chơi ít hoặc không chơi nữa thế thôi . Nhiều người nói với mình chị ơi chị này chị kia chơi chị , hại chị em cho chị bằng chứng nhé nói thật mình cũng không hỏi tới luôn hoặc chỉ nói cám ơn em thôi kệ họ chị chỉ sợ trời hại mình chứ người hại chị chị bị hoài chị chỉ sợ trời không thương chị nữa thôi . Coi như kiếp trước chị nợ họ kiếp này chị trả cho họ cho xong . Nếu là người chơi thân với mình , người trong gia đình mình sẽ hiểu mình là người nặng tình và đàn bà nhưng tính đàn ông thế thôi . Tóm lại một câu làm gì không hổ thẹn với lương tâm là được
Chỉ mơ sao có ngày người Việt Nam mình bỏ được thói quen ghen tị , ganh ghét , tìm cách hại nhau , không muốn ai hơn mình , sẵn sàng chà đạp lên nhau để sống . Lấy nỗi đau sự thất bại của người khác làm niềm vui của chính mình . Nếu ai làm được điều ấy người Việt của chúng ta sẽ chẳng bao giờ thua kém ai cả , mình vẫn có niềm tin ấy .

Hãy đọc hai bức thư này nhé

Hãy đọc hai bức thư này nhé , nó tuy dài nhưng rất hữu ích đó các mẹ . Hãy xem mình là người mẹ nào trong hai bức thư này nhé .
Bản thân tôi là người mẹ thứ hai nhưng nói thật vì tôi là mẹ đơn thân nên tôi chọn cách vừa làm mẹ vừa làm bố nên tôi chọn cứng rắn dù rất thương con . Tôi muốn con mình phải luôn ý thức được những việc mình làm và tự chịu trách nhiệm với bản thân mình , với các quyết định và việc làm của mình .
SỰ KHÁC NHAU GIỮA BỨC THƯ GỬI MẸ CỦA NGƯỜI TỬ TÙ VÀ CEO
1. Thư của người tử tù
Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: “Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận“. Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện. Nhưng con đã không hiểu rằng, mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn và làm các việc do con có thể sơ ý gây ra.
Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa, và 2 lớp học năng khiếu. Khi con con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được“. Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người.
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong, nhưng con đã không biết, mẹ đang oán trách nhà hàng xóm đã đòi mình bồi thường quá nhiều tiền.
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.
Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được. Nhưng con không biết rằng, mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện giấc mơ mà trước đây mẹ đã không làm được.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.
Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.
Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.
Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con.
Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành. Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2, hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài… Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…
2. Thư của một CEO viết cho mẹ:
Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Khi con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng: “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ácmônica. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ácmônica đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ácmônica cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình. Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính. Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.
Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.
Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa củamình.
Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.
Con yêu của mẹ!
-St-