Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa nên xin nhường những việc nói xấu người này bợ đỡ người kia

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa nên xin nhường những việc nói xấu người này bợ đỡ người kia , ném đá dấu tay cho những ai thích thì cứ làm . Chẳng nhẽ mình lại ngu đến mức xuẩn ngốc mà không hiểu rằng hại người thì chính là hại mình và sẽ có người hại ta thôi , nên chả tốn thời gian vào những chuyện vô bổ đâu ạ hết cách hay ạ ? và những thương hiệu quốc tế đẳng cấp vào Việt Nam chẳng bao giờ lại có cách PR , quảng cáo hay dìm hàng đối thủ cạnh tranh kiểu như Việt Nam ta hay làm với nhau mà quan trọng là phải xác định ai là đối thủ để học hỏi và tìm cách nghiên cứu cải tiến chất lượng sản phẩm , dịch vụ của mình để có thể đàng hoàng vượt đối thủ . Những chiến dịch truyền thông bẩn những chiêu trò kiểu nước mắm bẩn cũng chỉ có ở nước ta nghĩ ra mà chơi nhau thôi . Công nhận trí tuệ chúng ta vĩ đại thật . Bảo sao chẳng có thương hiệu nào của Việt Nam có thể phát triển thành quốc tế , sản phẩm nào của Việt Nam có thể thành công ở Việt Nam và ra quốc tế hoá được . Thấy ai nổi nổi ( nhất là đồng bào của mình ) có sản phẩm gì tốt là bị dìm hàng , bị gài bị chơi cho chết luôn , chơi đơn lẻ chơi hội đồng chơi đủ cách để tận diệt nhau .
Còn một vấn đề là chẳng hiểu vì sao mọi người hay chọn mình tâm sự , mình luôn lắng nghe và không bao giờ có tính tám chuyện , nhất là khi mọi người đã tâm sự riêng với mình . Mình giúp rất nhiều bạn trên FB khi các bạn tìm mình để tư vấn , nhờ cậy trong lúc khó khăn , chưa bao giờ mình kể, khi ngoài khả năng của mình không giúp được mình trả lời thẳng thắn và xin lỗi vì không thể giúp đàng hoàng . Ngay kể cả khi các bạn ấy chưa trả được mình mình cũng không làm khó làm dễ và nói bóng nói gió bao giờ .Không nói kể cả với chồng , với con là mình giúp người này người khác . Mình còn một bệnh nữa là ít chịu mang ơn ai và nếu đã mang ơn ai thì ơn cho nặng không quên bao giờ . Ai thích thì mình chơi nhiều , ai không thích thì chơi ít hoặc không chơi nữa thế thôi . Nhiều người nói với mình chị ơi chị này chị kia chơi chị , hại chị em cho chị bằng chứng nhé nói thật mình cũng không hỏi tới luôn hoặc chỉ nói cám ơn em thôi kệ họ chị chỉ sợ trời hại mình chứ người hại chị chị bị hoài chị chỉ sợ trời không thương chị nữa thôi . Coi như kiếp trước chị nợ họ kiếp này chị trả cho họ cho xong . Nếu là người chơi thân với mình , người trong gia đình mình sẽ hiểu mình là người nặng tình và đàn bà nhưng tính đàn ông thế thôi . Tóm lại một câu làm gì không hổ thẹn với lương tâm là được
Chỉ mơ sao có ngày người Việt Nam mình bỏ được thói quen ghen tị , ganh ghét , tìm cách hại nhau , không muốn ai hơn mình , sẵn sàng chà đạp lên nhau để sống . Lấy nỗi đau sự thất bại của người khác làm niềm vui của chính mình . Nếu ai làm được điều ấy người Việt của chúng ta sẽ chẳng bao giờ thua kém ai cả , mình vẫn có niềm tin ấy .

Hãy đọc hai bức thư này nhé

Hãy đọc hai bức thư này nhé , nó tuy dài nhưng rất hữu ích đó các mẹ . Hãy xem mình là người mẹ nào trong hai bức thư này nhé .
Bản thân tôi là người mẹ thứ hai nhưng nói thật vì tôi là mẹ đơn thân nên tôi chọn cách vừa làm mẹ vừa làm bố nên tôi chọn cứng rắn dù rất thương con . Tôi muốn con mình phải luôn ý thức được những việc mình làm và tự chịu trách nhiệm với bản thân mình , với các quyết định và việc làm của mình .
SỰ KHÁC NHAU GIỮA BỨC THƯ GỬI MẸ CỦA NGƯỜI TỬ TÙ VÀ CEO
1. Thư của người tử tù
Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: “Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận“. Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện. Nhưng con đã không hiểu rằng, mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn và làm các việc do con có thể sơ ý gây ra.
Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa, và 2 lớp học năng khiếu. Khi con con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được“. Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người.
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong, nhưng con đã không biết, mẹ đang oán trách nhà hàng xóm đã đòi mình bồi thường quá nhiều tiền.
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.
Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được. Nhưng con không biết rằng, mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện giấc mơ mà trước đây mẹ đã không làm được.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.
Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.
Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.
Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con.
Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành. Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2, hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài… Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…
2. Thư của một CEO viết cho mẹ:
Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Khi con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng: “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ácmônica. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ácmônica đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ácmônica cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình. Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính. Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.
Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.
Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa củamình.
Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.
Con yêu của mẹ!
-St-

Ngồi ký các kiểu giấy tờ

Ngồi ký các kiểu giấy tờ , ký tiền , ký các công văn , ký tất cả các thiết kế , ký giấy tờ ban ngành chính quyền , ký quyền bảo hộ thương hiệu , ký công thức , ký 1 tỷ thứ việc …..Đợt này thành công thì ” Ông Khải ” mua trực thăng ” Ông Khải ” đi nhé hahahaha .

BỰC BỘI QUÁ À

BỰC BỘI QUÁ À…!
– Alo! Bên em mấy người để xếp xe?
– Dạ! Mình em thôi cậu ơi!
– Một mình hả!!!?
– Em đi chung với cậu luôn nhé?
– OK!
Chơi với nhau đã lâu nhưng nay mới có việc đi cùng hắn mấy ngày nên tôi phải gọi, gọi rồi thì thấy thắc mắc!
Nổi tiếng như thế lẽ ra đi đâu cũng phải tiền hô hậu ủng quản lý, thư ký, bảo vệ… mới phải chứ???
Hành trình 3 ngày làm MV của bọn tôi khá vui nhưng cũng nhiều vất vả. Leo đèo lội suối có cả, lúc thì mênh mông đồi cát nắng cháy thịt da, lúc là rừng phi lao heo hút gió, khi là khu resort sang trọng… dự kiến 2 ngày xong nhưng, đến đâu cũng gặp người hâm mộ xúm lại xin chữ ký, chụp ảnh với hắn. Thành ra 3 ngày vẫn chưa xong.
Hôm vào lâu đài rượu vang quay vài hình ảnh có nét quý phái xưa thì cả nhân viên lẫn giám đốc cũng quây lại xin được chụp hình lưu niệm, rồi… miễn phí (bình thường phí quay phim ít nhất cũng mấy triệu) lại còn cho quay thoải mái đến tối mịt dù quy định, 16h00 lâu đài không đón khách.
Lần ở bờ biển, đoàn đang quay thì mọi người kéo tới… ngắm hắn đông quá, lấn cả tầm máy, hắn vẫn vui vẻ lên cảm ơn, chụp, ký… và nhờ mọi người giãn ra xa giùm để quay tiếp… thì tôi đã hơi nể.
Đến khi thấy hắn tự mình lễ mễ kéo vali quần áo dụng cụ… to vật đi hết phân cảnh này đến phân cảnh khác thì tôi nể thật.
Tối về hotel, hắn lại xăm xăm lo khênh đồ cho tôi trước, vì sợ cậu đau lưng… vào nhận phòng xong đã gần 22h. Lại thấy hắn lôi bàn ủi đã mang sẵn theo từ nhà ra ủi (còn ủi giùm cả cho tôi)… sáng sớm đã dậy làm tóc, xắp xếp quần áo của buổi quay tới, treo ngay ngắn vào mắc áo cẩn thận mang lên xe… thì tôi thực sự giật mình và suy ngẫm về hắn về mình.
“Hay do từng học ở trường Nghệ thuật quân đội 7 năm, được rèn luyện điều lệnh nội vụ kỹ càng nên mới thế? Nhưng mình gần chục năm lính sao chẳng rèn được cái giống gì… để bi giờ cứ rời sự bàn tay chăm sóc của mợ nó… là cơm ngon ko có mà ăn, áo phẳng ko có mà mặc… mọi việc cứ rối tinh rối mù…!
Có lẽ chăng, vì hoàn cảnh éo le mà hắn đã ý thức việc mình phải là trụ cột gia đình từ khi còn nhỏ?
Có lẽ chăng, sự khe khắt của Phuong Bich đã giúp hắn thành danh mà vẫn ko mất đi cái bản tính thân thiện bình dị…?
Có lẽ chăng…? Rất nhiều có lẽ chăng…?
… …
Chẳng lẽ trời đã phú cho hắn giọng ca hay thế lại còn cho hắn thêm nhiều đức tính hay khác? Thế thì thật không công bằng với tôi!?…
Bực mình, tôi quyết rồi đây sẽ tìm, và chắc chắn sẽ tìm ra mấy tật xấu của hắn để công bố và dìm hàng cho bõ cơn gato này!
Nhưng hiện tại… với tôi, với bạn bè, với người hâm mộ hắn cứ cười tươi hơn hớn hoài thì tìm đâu ra cớ để gây sự được đây? Đành hậm hực nhưng vẫn phải “tạm” nhận ra một điều:
“Ta không phải Sao thì cứ cố kênh kiệu, đành hanh, chảnh chọe… cho giống Ngôi sao.
Còn khi là Sao thật thì người ta đâu cần phải ra vẻ Ngôi sao?”
Biết thế mà vẫn… Bực bội quá à!…
Hãy đợi đấy Kasim!

Nhiệm vụ của lá là phải xanh

1 1  
Nhiệm vụ của lá là phải xanh, của mây trời là trôi lãng đãng, của phụ nữ là phải đẹp. Đẹp không phải vì để “lòe” thiên hạ, không phải vì để quyến rũ đàn ông mà để yêu quý chính mình. Đẹp mới phấn khởi lao động, mới hãnh diện ở bên người thân, mới có tinh thần thoải mái, tự do, hướng thiện…
Tâm sự của một bỉm sữa dậy thì muộn đã trót làm banh mất con chuột máy tính của anh chàng photographer tài ba Nguyễn Quân. Qua bàn tay của anh làn da của ẻm đã trở nên trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun…đặc biệt là mụn lặn hết trơn..
Bởi vậy, trên đời không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết sử dụng công cụ hỗ trợ để lừa tình mà thôi…
Hãy sử dụng dịch vụ chụp hình của anh ấy 0916003400 nếu muốn cứu vớt tuổi thanh xuân nha các chị em.
#lamdepdaucoloi
#bimsuasongao
#daythithanhcong
See Translation

#Tặng 1 #ĐôiGiay 1 #ChaoNuocHoaXachTay 1 #Ao 1 #Thấtlung cho 4 bạn đánh trúng kết quả đề hôm nay

#Tặng 1 #ĐôiGiay 1 #ChaoNuocHoaXachTay 1 #Ao 1 #Thấtlung cho 4 bạn đánh trúng kết quả đề hôm nay
Like và share ck với nd : Last Shop Tuyển CTV Toàn Quốc, CTV Đổi Trả Linh Hoạt, Buôn Lẻ Giá Tốt
Nguyễn Công Thành
Nguyễn Việt Hưng
Ship Đông Anh : 9k , Ship Từ Sơn, Mê Linh : 19k , Ship Phố, Sóc Sơn, Chờ : 29kĐc: Ấp Tó – Uy Nỗ – Đông Anh – HN , Lh 0123 350 1638 ,

#Shop tặng 1 #DôiDep 1 #Áo 1 #ThắtLubg cho 3 bạn đạnh trúng kết quả đè hôm nay

#Shop tặng 1 #DôiDep 1 #Áo 1 #ThắtLubg cho 3 bạn đạnh trúng kết quả đè hôm nay
Like và share ck với nd : Last ShopTuyeenr CTV Toàn Quốc, CTV Last Shop Đổi Trả Linh Hoạt , Buôn Lẻ Giá Siêu Toits
Nguyễn Công Thành
Nguyễn Việt Hưng
Ship Đông Anh : 9k , Ship Từ Sơn, Mê Linh : 19k , Ship Phố, Sóc Sơn, Chờ : 29kĐc: Ấp Tó – Uy Nỗ – Đông Anh – HN , Lh 0123 350 1638 ,

#Tặng 1 #DôiDep 1 #ChaiNuocHoaXachTay 1 #Ao 1 #ThắtLung cho 4 bạn đánh trúng kết quả đề hôm nay

#Tặng 1 #DôiDep 1 #ChaiNuocHoaXachTay 1 #Ao 1 #ThắtLung cho 4 bạn đánh trúng kết quả đề hôm nay
Like và share công khai với nd : Last Shop Tuyển CTV Toàn Quốc, CTV Đổi TrảLinh Hoạt, Buôn Lẻ Giá Tốt
Nguyễn Công Thành
Nguyễn Việt Hưng
Ship Đông Anh : 9k , Ship Từ Sơn, Mê Linh : 19k , Ship Phố, Sóc Sơn, Chờ : 29kĐc: Ấp Tó – Uy Nỗ – Đông Anh – HN , Lh 0123 350 1638 ,

Ba áng Mây trôi dạt xứ bèo

Ba áng Mây trôi dạt xứ bèo!
Hay câu chuyện của những cô bé trên đường đi sơ tán!
Ngày xửa ngày xưa, hồi những năm sáu mấy, có một thầy lang trẻ cưới được nàng công chúa tóc mây, rồi họ hạ sinh 3 cô con gái đặt tên lần lượt là Mây Xanh, Mây Vàng, Mây Hồng. 3 cô Mây xinh xắn, dễ thương và tốt bụng…nhưng đương khi chiến tranh, thứ gì cũng thiếu, nên bụng có tốt chỉ càng bị đói hơn. Bố mẹ lại ở quá xa, nào biết được kẻ xấu cứ giả vờ chất phác đã chiếm sạch thức ăn và quần áo ấm của những đám mây…
Tự truyện 300 trang bao gồm cả minh hoạ do chính bố các Mây vẽ chì…được kể lại không bằng những chữ ngày xửa ngày xưa, nhưng mình cứ tưởng tượng ra thế. Là bởi vì cái không khí mà người viết gợi ra, dẫu trên nền khốc liệt vẫn tràn đầy bay bổng, với những phe thiện ác đơn giản rõ ràng, với những chi tiết cảnh huống đôi khi cứ ngỡ trong cổ tích.
Không những thế, đây còn là một cuộc phiêu lưu ly kỳ có thật – được kể lại rất sinh động, với tình cảm trong trẻo đến mức lay động về một giai đoạn lịch sử đầy biến động (các chi tiết sử liệu được đưa vào chuyện tương đối nhiều, mạch lạc, có độ lùi thời gian để soi chiếu nên với cá nhân mình, đọc cuốn này phải nói là thú vị). Nhiều thế hệ có thể thấy mình trong đó, một phần nhỏ, hoặc đôi khi là câu chuyện – tâm trạng của thế hệ mình. Đọc cuốn này, có cảm giác văn học được “thoải mái” hơn điện ảnh rất nhiều đấy nhé, các chi tiết lịch sử “nhạy cảm” nhiều ơi là nhiều…thế mà cứ thoải mái hiện ra thôi!
Với bọn trẻ con, có nhẽ bố mẹ nên mua tặng, khuyến khích tự đọc hoặc đọc cho tụi nó nghe. Đảm bảo, tụi nó thích! Các thầy cô giáo dạy văn, dạy sử, thử cho bọn học sinh làm tiểu luận hoặc bài thu hoạch thông qua cuốn này xem. Đảm bảo, tụi nó mừng!
Tác giả viết bằng tiếng Pháp, rồi được dịch ra tiếng Việt bởi một người viết khác (là tác giả của San san chân to đi xốp). Mình không biết tiếng Pháp, chịu không thể nói gì về bản gốc, nhưng bản dịch, mình thực sự ấn tượng với giọng văn trong trẻo như không cần lớn lên! À, tất nhiên chuyện kể về 3 đám mây gái, được viết bởi cây bút nữ, dịch giả cũng là nữ…nên cảm giác với riêng mình là CỰC THÍCH THÚ!
***Lâu lâu rồi, mình có nghe đâu đó thở than rằng trong những sáng tác đề tài chiến tranh, trẻ nhỏ toàn bị bỏ quên! Thì đây, đây nhé, một đáp trả rất trong lành, theo cách nghĩ của mình thôi!
—————————–
Xin phép tag nhằm giới thiệu một cuốn truyện đọc thấy rất nên chia sẻ cùng bạn bè, nhất là hội đã làm cha làm mẹ, luôn tự hỏi làm như nào để bọn trẻ con thích đọc văn chương, quan tâm lịch sử hoặc hội độc thân mà hay mơ mộng hoặc vài kẻ, mình cho là có nhiều điểm chung với các nhân vật họ nhà mây !
Ai thích gặp tác giả là chị Mây Hồng, thì chiều tối mai, 9/5, lúc 6h đến L’espace nhé. (Chương trình rất thú đấy, số hên chơi với ban tổ chức nên mình có được chút thông tin còm). Link đăng kí đây, bà con ạ, lâu lắm rồi chả có cuốn sách nào theo kiểu cuốn sách này!
https://www.facebook.com/events/803354416483893/?fref=ts