Cliff Notes for The New Yorker’s #Azerbaijan piece (because man

Cliff Notes for The New Yorker’s #Azerbaijan piece (because man, it ain’t an easy read.) a) Trump goes into hotel deal with corrupt businessman tied with Azeri transport minister. b) This is Azerbaijan, land of oil, where President Heydar Aliyev recently appointed his wife to be Vice-President. c)Transport Czar awards contract to Iranian construction company whose chairman became head of Raman, an Iranian construction firm controlled by the Iranian Revolutionary Guard. Bad hombres (or in Russian, Plokhii Cheloveki) d) MONEY GRAPH: “Alan Garten, the Trump Organization lawyer, did not deny that there was corruption involved in the project. ***“I’m not going to sit here and defend the Mammadovs,” he said. But, from a legal standpoint, he argued, the Trump Organization was blameless. In his opinion, the Foreign Corrupt Practices Act doesn’t apply to the Baku deal, even if corruption occurred. “We didn’t own it,” he said of the hotel. “We had no equity. We didn’t control the project. The flow of funds is in the wrong direction.” He added, “We did not pay any money to anyone. Therefore, it could not be a violation of the F.C.P.A.” E) Trump lawyer accused of misreading federal laws. Surprise. “No, that’s just wrong,” Jessica Tillipman, an assistant dean at George Washington University Law School, who specializes in the F.C.P.A., said. “You can’t go into business deals in Azerbaijan assuming that you are immune from the F.C.P.A.” She added, “Nor can you escape liability by looking the other way.

Sữa mẹ

Sữa mẹ, sữa công thức và hai bài báo liên quan,
Hôm trước em chồng mình gửi cho bài viết về em bé Landon https://fedisbest.org/…/…/given-just-one-bottle-still-alive/ mà bận quá chưa kịp đọc,
Hôm qua thấy có bạn tên là Thuỳ Linh chia sẻ bài viết này với lời dẫn : Sữa mẹ được minh oan…
http://vietnammoi.vn/mot-dieu-uoc-gian-don-biet-dau-con-van….
Sáng nay mình bỏ ra hai giờ để đọc mấy bài viết này, thấy ngứa ngáy chân tay nên cũng muốn viết vài câu.
1- Bài viết “minh oan” cho sữa mẹ được các mẹ hội ti mẹ cực đoan chia sẻ rầm rộ trên đây theo đánh giá của mình là một bài viết hết sức lủng củng, chắp nối, và thiếu lập luận khoa học một cách chặt chẽ….
Mình chỉ xin lấy một ví dụ, đoạn sử dụng những nhận định của UNICEF về sữa công thức để nói rằng nếu bé Landon mà được ăn sữa công thức vào thời điểm bé mới sinh thì có khi bé còn không sống được đến 18 ngày… đọc thấy kì cục quá.
Sữa mẹ đúng là tốt nhất, tiện nhất và kinh tế nhất rồi. Và nếu có đủ sữa mẹ, có sức khoẻ bình thường, có thời gian ở nhà cho con ti, thì cứ ti mẹ thôi.
Sữa công thức không hoàn toàn giống sữa mẹ, nhưng nó cũng không phải là thuốc độc ạ. Nếu các bạn tò mò, hãy tìm quy chuẩn sữa công thức cho trẻ sơ sinh mà xem, đừng nói linh tinh thế chứ.
Sữa công thức chỉ không tốt trong trường hợp sữa rởm, sữa sản xuất từ bò nuôi công nghiệp quá mức, bò sử dụng hóc môn tăng trưởng quá mức… hoặc sử dụng sai quy cách, hoặc quá lạm dụng, hoặc không vệ sinh sạch sẽ dụng cụ cho trẻ ăn.
2- Tóm tắt về trường hợp bé Landon theo bài trên trang Fed Is Best :
Bé sinh đủ tháng, sinh mổ, cân nặng 3360 gr, sinh ra có chỉ số apgar đạt được 8-9 điểm, ổn định, được nằm ở phòng sơ sinh 2,5h sau đó được chuyển về cho mẹ (nghĩa là có thể thấy rằng tình trạng sau sinh là bình thường).
Bé sinh trong bệnh viện thân thiện với trẻ em, cổ vũ ti mẹ. Và cha mẹ bé cũng lựa chọn nuôi con bằng sữa mẹ.
Bé được liên tục nằm trên ngực mẹ, được ti mẹ. Thời gian ti mẹ ban đầu được đánh giá bình thường, biết ngậm, biết mút ti…
Bé cũng có vài tã ướt và bẩn trong 2,5 ngày đầu.
Nhưng có ba vấn đề cần lưu ý : một là khóc liên tục, và liên tục phải / đòi ngậm ti
hai là bị giảm trọng lượng gần 10 % trọng lượng khi sinh.
ba là theo một chuyên gia sữa mẹ thì mẹ bé bị đa nang buồng trứng, là một chứng bệnh có thể có ảnh hưởng đến sự cân bằng của hóc môn kích thích tiết sữa.
Bé khóc liên tục nhưng y tá /bác sĩ không có hành động gì để kiểm tra cụ thế mà chỉ tìm cách làm cho bé bớt khóc như cuốn bé trong chăn ấm, và động viên mẹ tiếp tục cho con bú…
Rồi bé được về nhà, vẫn tiếp tục ti mẹ. Nhưng có hiện tượng tím tái và ngừng tim đột ngột, cha mẹ gọi cấp cứu, và quay trở lại bệnh viện.
Bé được chẩn đoán là mất nước, Natri tăng cao (rối loạn điện giải) và ngừng tim thiểu năng tuần hoàn.
Sau khi được cấp cứu, đặt ống thở, truyền nước, dùng thuốc chuyên biệt… thì tim bé hoạt động trở lại nhưng phải dưới sự trợ giúp của máy móc.
Chụp não lúc này cho thấy có tổn thương não do thiếu oxy, do thiểu năng tuần hoàn não, và thấy trong bài đó ghi là thiểu năng tuần hoàn não đến từ việc bị mất nước.
Sau đó 15 ngày, bệnh viện đánh giá tình trạng rất xấu, hồi phục khó (hoặc không hồi phục), đã rút ống thở để bé ra đi.
Mẹ bé Landon chia sẻ nỗi niềm nuối tiếc, vì khi đó cha mẹ đều còn trẻ, và tin tưởng tuyệt đối vào bệnh viện.
3- Câu hỏi giả định của mẹ bé Landon và của hội Fed Is Best là liệu khi đó, nếu bé được ăn thêm chút sữa ngoài trong khi chờ đợi sữa mẹ về, thì bé có bị mất do thiếu nước, rối loạn điện giải, thiểu năng tuần hoàn như vậy không ?
Mình đã đọc trang của hội Fed Is Best và đọc lại những dữ liệu y tế tìm thấy được về bé Landon, thì thấy là giả định này có nhiều cơ sở khoa học.
4- Tuy nhiên, vì chúng ta không có hồ sơ y tế và hồ sơ giải phẫu tử thi đầy đủ về trường hợp của bé Landon, nên không thể có kết luận một cách chính xác về trường hợp của bé.
Và giả định nêu ra ở đây theo mình là cần thiết để rút kinh nghiệm. Nếu có thêm được một số nghiên cứu thì tốt quá.
Ai là thầy thuốc, hoặc làm nghề khoa học, cũng đều biết, là có những vấn đề, dù đã qua lâu rồi, nhưng nếu không lật đi lật lại thì làm sao rút được kinh nghiệm đúng không ?
5- Mình có đọc một phần trang Fed is Best, thì thấy đây là trang cổ vũ cho sự nuôi dưỡng an toàn chứ không phải là trang cổ vũ cho sữa công thức như một số bạn chia sẻ.
– Người đồng sáng lập hội, là bà Christie del Castillo-Hegyi , bác sĩ khoa cấp cứu, đã từng có những đợt tham gia nghiên cứu và làm việc về tổn thương não ở trẻ sơ sinh. Bà cũng đã từng kiên quyết nuôi con bằng sữa mẹ.
Và theo như những gì bà nói, thì con của bà cũng bị mất nước, tăng bilirubine máu (gây vàng da), bị hạ đường huyết do không có sữa mẹ mà không biết trong mấy ngày sau khi sinh. Và hậu quả là con của bà bị tổn thương não, có vấn đề về phát triển…
– Vì vậy, trong bức thư kêu gọi, bà đã kể trường hợp của bản thân, và kể là đã gặp nhiều nhân chứng cha mẹ có con có vấn đề tương tự.
– Từ đó bà và những người trong hội Fed Is Best kêu gọi nên cẩn trọng trong quá trình theo dõi mẹ – trẻ trong những ngày đầu sau sinh.
Ví dụ : nếu quyết định cho trẻ bú mẹ thì những ngày đầu sau sinh cần chú ý :
+ theo dõi tình hình sữa về cẩn thận, trong đó họ có nêu việc thử vắt sữa mẹ xem sữa về chưa là phương pháp rất dễ làm.
+ theo dõi cân nặng của trẻ, đặt tình trạng báo động khi bị mất quá 7 % trọng lượng cơ thể so với lúc mới sinh
+ theo dõi đường huyết của trẻ,
+ theo dõi lượng bilirubine máu
+ cẩn trọng trong theo dõi tã ướt tã bẩn trong bốn ngày đầu sau sinh, vì theo một số nghiên cứu, thì số lượng tả ướt tã bẩn trong bốn ngày đầu sau sinh không có liên quan chặt chẽ tới việc bé bú đủ sữa mẹ hay không ?
(bởi vì có tình trạng bé hít nứớc ối nên khó đánh giá)
+ khi cần thì nên cho ăn thêm sữa công thức trong lúc chờ đợi sữa mẹ về.
+ trang này có giới thiệu một số cách vừa cho trẻ ăn thêm sữa ngoài mà trẻ vẫn ngậm và mút ti mẹ để kích sữa về mình thấy rất hay.
+ trong trang này có bài phân tích khá kĩ về việc mất trọng lượng của trẻ và các mối nguy hiểm liên quan, các theo dõi cần thiết… theo mình là rất có ích cho tất cả các cha mẹ chuẩn bị sinh con, lúc đến bệnh viện…
…………………………
6- Sắp đến giờ đi nên kết luận : mình rất đồng tình với cách nuôi dưỡng an toàn, theo dõi chặt chẽ, và không bao giờ được chủ quan. Khi cần thì cho trẻ ti thêm tí sữa ngoài cũng không có vấn đề gì.
Đặc biệt, theo trang này, thì đầu tiên là vẫn cho bé ti sữa non, sau đó vẫn tiếp tục cho ti, nếu thấy có vấn đề thì mới cần cho thêm sữa khác.
Người ta nhấn mạnh cách làm và sự mềm dẻo trong nuôi con để tránh rủi ro, dù cái phần rủi ro đó có nhỏ đến mức nào cũng vẫn cần tránh, chứ họ không có bài trừ, nói xấu sữa mẹ gì hết nên các bạn gào lên cho rằng sữa mẹ được minh oan hay không minh oan nghe buồn cười quá.
7- Hy vọng hội ti mẹ cực đoan chia sẻ cái gì thì cũng nên tôn trọng khoa học chứ đừng ca đi ca lại vài luận điểm hoặc thiếu khoa học, hoặc cực đoan, đọc nhức hết cả đầu.
Mình nói rất thật lòng đấy.

Sống hạnh phúc với những gì mình có

Sống hạnh phúc với những gì mình có,
Qua mấy ngày bận bịu sắp chết, sáng nay tự nhiên được nằm thảnh thơi lướt Fb trước khi bước vào những ngày bận rộn tiếp theo, mới giật mình ơ hoá ra sắp đến ngày phụ nữ vùng lên rồi.
Tự nhiên muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện. Được sự cho phép của nhân vật trong câu chuyện (giờ đã yên bề hạnh phúc) nên mình mới dám kể.
(Bài viết dành cho cả hai bên đàn ông và phụ nữ nhé các bạn)
Cách đây một thời gian mình có viết một bài nhỏ về những sự việc nhỏ nhặt hàng ngày có thể ảnh hưởng đến hạnh phúc của mỗi người như thế nào, người bạn trong câu chuyện đó chính là người phụ nữ trong câu chuyện hôm nay.
Năm đó, sau khi nhắn tin trò chuyện là chị đã đánh mất tình yêu thì hai người họ li hôn vì anh kia đã có người khác. Chị kể, vèo một cái, sáu tháng sau mình đã là người mẹ đơn thân. Thật là kinh khủng lắm vì lâu nay chưa bao giờ tự lo cái gì một mình cả.
Rồi chị cũng bắt đầu làm lại từ đầu, may là vẫn có chút tiền bạc nhà cửa chồng cũ để lại cho, chị cũng có việc làm nên chỉ chơi vơi về tình cảm là chính.
Chị kể, có những ngày đi làm về, chưa tới giờ đón con, chị cứ đi loanh quanh trên con đường cũ, giữa dòng xe máy qua lại đông đúc mà chị cảm giác như mình đang đi giữa sa mạc, khô hắt, không một bóng người….
Tình cảm tưởng như khô cạn, mỗi ngày sống là một ngày buồn, đến cái việc luôn mang cho chị niềm vui tưởng như vô tận là chơi với con thì cũng đã mất hết hứng thú, chị đẩy con cho người giúp việc, chị sống âm thầm, lặng lẽ đến mức có lần chị bảo mình là chị sắp đi tu…
Rồi đến một lần chồng cũ đón con trong kì nghỉ, chị hỏi mình là chị muốn đi lại một vòng dạo qua những kỉ niệm cũ trước khi tìm con đường mới để đi, H thấy có nên không ?
Mình hỏi chị cảm thấy đủ sức không ? chị bảo chắc là đủ, mình bảo vậy chị đi đi, có gì nhắn tin cho nhau, nếu dọc đường mà thấy đuối quá thì quay về nhé.
Và chị đã đi, mang theo nửa va li đồ kỉ niệm và cuốn nhật kí yêu đương hồi trẻ…Lâu lâu trên đường, chị vẫn nhắn cho mình một cái tin ngắn ngủi để báo rằng chị vẫn bình yên chưa chết…
Ba tuần sau, quay về nhà, chị viết cho mình một bức thư rất dài, kể lại hành trình tìm kiếm bản thân qua con đường xưa.
Chị kể, ngày đầu tiên về đến thành phố tình yêu của hai người, trong lòng toàn căm giận hận thù.
Chị bảo nghĩ đến thời gian “nó” phải mất bao nhiêu công sức đeo đuổi mình, để có mình rồi đến một ngày “nó” hất sạch đi không thương tiếc, mình thì đã gần bốn chục tuổi rồi, mình đã dâng hết tình yêu tuổi trẻ cho “nó” rồi…sao mà thù ghét “nó”, hận “nó” thế.
Rồi cứ thế, thuê xe ôm đi một vòng thành phố, giận hờn, căm ghét, buồn tủi… rồi tối về nằm ở khách sạn, lòng hừng hực căm thù. Chị vẽ ra bao nhiêu kế hoạch trả thù “nó”, làm cho “nó” nhục, “nó” khổ, cướp lại những gì “nó” đã lấy của mình…
Vài ngày tiếp theo vẫn đầy giận hờn, căm ghét như thế. Mỗi khi lên cơn căm ghét giận hờn, chị lại ném đi một thứ đồ kỉ niệm nào đó của hai người.
Đến giữa chuyến đi, thì chị đến thị trấn nhỏ nơi xưa kia gia đình anh sống. Chị đi vòng vèo, rồi ra đến dòng sông nhỏ chảy vắt qua thị trấn, chị ngồi đúng nơi hai người hay ngồi năm xưa, nhìn dòng sông chảy, chị nhớ lại những gì năm xưa anh kia hay nói với chị, là anh chỉ mong có một người vợ hiền hoà như dòng sông quê anh, dòng sông có cái tên hết sức dễ thương…
Chị bảo, lúc ngồi đó, đầu óc mới bắt đầu yên ổn trở lại và suy nghĩ, rồi chị mới thấy hoá ra mười mấy năm qua chị đã từng sống không như anh mong muốn, chị không hiền hoà, chị hay đòi hỏi, chị nóng vội, chị thiếu tinh tế…
Chị bảo, hoá ra, cái người đã từng đòi hỏi rất nhiều không phải là “nó” mà là mình. Chị bảo, H nói đúng quá, hoá ra tình yêu của bọn mình đã mai một từ lâu rồi, từ cái hồi chụp hình chung đó và trước đó nữa, mà mình chủ quan quá, mình tưởng là mình sống cho gia đình, thì “nó” cũng phải như thế, hoá ra mình nhầm rồi H ơi…..
Chị bảo, nhớ lại nhiều lần, mình dày vò “nó”, mình cáu kỉnh, mình ghét “nó”, chỉ vì “nó” không phô trương tặng mình quà ngày nọ ngày kia như mình muốn…Nhớ lại nhiều lần, mình đòi hỏi “nó” những điều vượt quá khả năng của “nó”, mình cứ lải nhải chuyện này chuyện kia,… mà “nó” thì đi dạy học bận bịu, công việc làm thêm để kiếm tiền, các dự án nghiên cứu phải ngồi thâu đêm….
vậy mà mình có nhận ra đâu, dù “nó” đã nhường nhịn mình rất nhiều, nhưng mình thấy “nó” hiền, mình lấn tới, mình đòi hỏi… rồi có lần, mình còn kể chuyện bêu riếu “nó” trước mặt bạn bè làm “nó” phải giận mình mà mình vẫn tiếp tục sống như mình muốn…
Chị kể, hoá ra mình cũng giống như rất nhiều người, cho rằng mình yêu người ta, lấy người ta, sinh con đẻ cái, chăm sóc gia đình,… là hi sinh tuổi thanh xuân cho người ta, là thiệt thòi, là cao thượng, là ban phát tình yêu… mà đâu có nghĩ, là người ta cũng phải hi sinh tuổi thanh xuân cho mình, bỏ lại vài giấc mơ tuổi trẻ, bỏ những cuộc vui bạn bè, bỏ những thú vui riêng… để chăm lo gia đình, để thoả mãn những đòi hỏi của vợ…
Chị bảo, hoá ra là mình cũng sai H ạ, anh ấy đã cố gắng rất nhiều và đã mệt mỏi rồi, mà mình không làm gì để anh có thể nghỉ ngơi, mình vẫn tiếp tục đòi hỏi, mình không biết giới hạn của anh ấy…Lẽ ra, mình phải biết dừng lại từ sau hôm anh cáu với mình, bảo hoá ra em chỉ vì mấy bông hoa anh quên tặng mà giận anh ư, vậy em coi anh là cái gì, là cái gì ??? ……
và già néo thì đứt dây thôi …
…………….
Chị đã cưới một người đàn ông hơi cục mịch,giản dị, hơi thiếu tinh tế nhưng chị lại mơ mộng đòi hỏi anh phải quan tâm đến cả sự thay đổi của màu sơn móng tay của chị….
Chị đã chọn một người đàn ông từ ngày yêu đã không biết chọn hoa, không biết tặng hoa, đến nhẫn cưới cũng không biết chọn..nhưng chị lại luôn ngồi đó mong chờ anh ôm một bó hoa chị thích về nhà vào những ngày phụ nữ vùng lên hoặc ngày kỉ niệm nào đó….
Chị đã cưới một người đàn ông trí thức, coi trọng sự tìm tòi, khám phá, coi trọng khoa học, coi trọng phẩm giá của người trí thức… nhưng chị lại hay so sánh anh với nhiều người là dân làm ăn, buôn bán, chuyên đi kiếm tiền khác….
Chị đã chọn một người đàn ông coi trọng gia đình, coi trọng truyền thống, coi trọng cha mẹ, nhưng chị lại đòi hỏi anh nhất định phải ra ở riêng, phải không được gắn bó quá nhiều với cha mẹ….
Chị sẵn sàng mang con về nhà ông bà nội gửi trong suốt thời gian chị đi học xa nhưng lại không thể chấp nhận được cách ông bà cho con chị ăn, cách ông bà dạy con chị sống…
Chị đã cưới một người chỉ mong chị sống hiền hoà như một dòng sông nhỏ, nhưng trong đầu chị lúc nào cũng hừng hực đầy kế hoạch trở thành “biển lớn”…
Chị đã chọn một người rất trọng sĩ diện, nhưng chị lại sẵn sàng bêu riếu những sai lầm nhỏ nhặt của anh trước rất nhiều người …
Chị đã cưới một người đàn ông sống nội tâm với rất nhiều tình cảm, nhiều cảm xúc với rất nhiều ứng xử yếu đuối… nhưng chị lại luôn tìm kiếm mong chờ ở anh sự bày tỏ ra ngoài một cách phô trương, mong chờ sự vững chãi, không bao giờ biết mệt mỏi là gì để chị có thể dựa dẫm bất cứ lúc nào…để đến lúc anh rất mệt mỏi rồi mà chị vẫn hồn nhiên sống, hồn nhiên dựa dẫm, hồn nhiên vui…
Chị đã chia sẻ cuộc đời với một người đàn ông không thích nói nhiều, không thích lằng nhằng, nhưng chị lại sẵn sàng lải nhải vài ngày với anh vì một ứng xử sai nào đó…
và chị đã quên rằng dù có rất yêu rất thương thì mỗi người đều có những giới hạn rất riêng….
Và chị đã lao theo dòng đời, lao theo những trào lưu, lao theo những thói quen dễ dãi…
Để rồi đến hôm anh hỏi chị rằng giá trị sống của em là gì, em còn muốn chia sẻ với anh không? Thì chị đã ngồi yên lặng không biết nói gì.. …
……………………………..
Và cuối bức thư thì chị bảo, hoá ra, mình mới là người sai nhiều, mình yêu và cưới một người, nhưng lòng lại mơ về một người khác … (híc)
………………….
Vậy đó, học cách sống hạnh phúc với những gì mình có là cả một nghệ thuật, và cũng không phải dễ đâu vì người nào thì cũng tham sân si đầy mình cả thôi, nhưng mà nên học trước khi quá muộn các bạn ạ. Mình chỉ mong ai cũng được sống hạnh phúc thôi….
(Mình để cái hình này, là bởi vì lâu lâu mình vẫn tự hỏi, ai là người đã nghĩ ra cốm ngon thì phải được gói bằng lá sen còn bánh tẻ thì mới giữ được độ mềm mại, thơm ngon, nhìn mới ưa mắt….như thế này nhỉ….)
(P.S : Các bạn đọc bài của mình thì đừng để ý đến mốc thời gian, đến cách xưng hô nhé vì bài nào mình cũng thay đổi những gì có thể thay đổi được để đảm bảo tính riêng tư cho các nhân vật liên quan…)

Lần đầu tự làm nem

Lần đầu tự làm nem, mọi khi thèm là toàn mẹ làm r gửi ra cho con hái
Lật đật, loay hoay cuốn..cuốn. Như thể tập nặn đất nặn vậy, cái to như cổ tay, mấy cai sau thì bé dần bé mòn đi.
Héo hon với nem
Nhớ mama

#bannhadanang

#bannhadanang
#bandatdanang
Giá bán 1.2tỷ
Tổng diện tích = 500 m2 sổ đỏ + 300m2 (nằm thêm trong khuôn viên rào kiên cố không tranh chấp) + 900 m2 (đất có trồng keo khoảng 3 năm tuổi có giấy viết tay và xác nhân của tứ phía láng giềng không có tranh chấp, do là đất tự khai hoang lâu năm) Có hai mặt là đường hẻm thông; oto tải vào được tận trong sân.
Wc điện nước cửa ngõ đầy đủ, kệ bếp gỗ, gác lửng thang gỗ; có tầng hầm xây kết hợp trong 1 phòng ; Vườn đã có đủ các loại chanh, ổi, mận ( roi),cóc, khế, tre ngà, cây sưa, si, chè, cau, dâu rừng,…,các cây ăn quả đều đã có cho trái, không có phun hay bón gì mà để tự nhiên, hồ nhỏ có hòn non bộ và mạch nước tốt của vùng; chim chóc líu lo tứ phía xanh tốt yên bình. Bạn nào quan tâm thì Inbox nha. Mong tìm được mem mô giữ cây yêu vườn và tận hưởng không gian thiên nhiên!
Tặng kèm video cảm hứng làm vườn cho diện tích như thế này nhé, hoàn toàn tự cung tự cấp trọn vẹn sinh thái lun

See Translation

#bannhadanang

#bannhadanang
#bandatdanang
Giá bán 1.2tỷ
Tổng diện tích = 500 m2 sổ đỏ + 300m2 (nằm thêm trong khuôn viên rào kiên cố không tranh chấp) + 900 m2 (đất có trồng keo khoảng 3 năm tuổi có giấy viết tay và xác nhân của tứ phía láng giềng không có tranh chấp, do là đất tự khai hoang lâu năm) Có hai mặt là đường hẻm thông; oto tải vào được tận trong sân.
Wc điện nước cửa ngõ đầy đủ, kệ bếp gỗ, gác lửng thang gỗ; có tầng hầm xây kết hợp trong 1 phòng ; Vườn đã có đủ các loại chanh, ổi, mận ( roi),cóc, khế, tre ngà, cây sưa, si, chè, cau, dâu rừng,…,các cây ăn quả đều đã có cho trái, không có phun hay bón gì mà để tự nhiên, hồ nhỏ có hòn non bộ và mạch nước tốt của vùng; chim chóc líu lo tứ phía xanh tốt yên bình. Bạn nào quan tâm thì Inbox nha. Mong tìm được mem mô giữ cây yêu vườn và tận hưởng không gian thiên nhiên!
Tặng kèm video cảm hứng làm vườn cho diện tích như thế này nhé, hoàn toàn tự cung tự cấp trọn vẹn sinh thái lun

See Translation

Sinh viên y là thế nào

Sinh viên y là thế nào ?
Xin lỗi bài mình viết luôn rất dài (híc)
( Hôm rồi dọn dẹp thư từ mình tìm thấy bức thư này viết cho một cháu ở Vn từ hồi năm 2011, khi cháu đang băn khoăn chọn nghành học). Cóp lại đây cho bạn nào có con thích ngành y thì có thể tham khảo.
…..Cám ơn cháu đã tin tưởng và hỏi cô. Cô nghĩ trước khi ghi danh học ngành nào, cháu nên tìm hiểu về ngành đó nhiều nhất có thể được. Ví dụ cháu muốn thành bác sĩ thì nên vào bệnh viện tìm hiểu một thời gian nếu có thể được.
Như cháu đã nói với cô, có hai nghề khó trong cuộc sống này, là nghề dạy người và cứu người, vì nếu có sai lầm, đều khó lấy lại. Giờ trên thế giới người ta có thêm vào danh sách này vài nghề rất khó khác như luật sư, chế tạo thuốc, nghiên cứu về những bệnh nguy hiểm, những nghề liên quan đến chất hoá học nguy hiểm, đến nguyên tử hạt nhân…
Cô vì ốm yếu bệnh tật đầy mình từ hồi còn bé, nên mẹ cô luôn hy vọng cô thành bác sĩ từ hồi chưa đầy một tuổi cơ. Lớn lên cô cũng hay phải viếng thăm bệnh viện, mỗi lần ngồi chờ ở phòng khám bệnh, hoặc mỗi lần nằm trong phòng bệnh, cô đều quan sát và nghĩ ngợi về nghề này. Vậy là từ lúc nhỏ xíu cô đã có một cái « khung » nho nhỏ về nghề y rồi đó.
Và vì cô có mẹ đã từng học và làm nghề nữ hộ sinh, nên cô cũng hiểu rõ nỗi vất vả của nghề này. Có những đêm đang ngủ, nửa đêm gà gáy có người gọi đi đỡ đẻ là lại vượt gió, vượt rét, vượt đêm tối đi giúp người ta. Rồi cả tuần sau đó, mỗi ngày đều tranh thủ ghé qua tắm cho đứa bé, giúp chăm sóc rốn, thăm hỏi, dặn dò…
Sau này cô thi vào trường y ba lần mới đỗ (chủ yếu là do học chưa đến nơi đến chốn thôi), và cô luôn nghĩ rằng mình nhất định phải thành bác sĩ, nên không có nản trí, học hành khó khăn thế nào vẫn thi.
Và sau này, dù học, rồi làm việc vất vả thế nào, khó khăn thế nào, cô cũng không bao giờ than phiền, bởi vì cô đã biết về nghề này trước khi chọn rồi.
Cô chỉ làm việc ở VN mấy năm, và tuổi nghề của cô cũng vẫn còn ít, nên chắc chắn là trải nghiệm chưa đủ nhiều để có thể khuyên cháu một cách chu đáo, nhưng cô nghĩ về nghề y như thế này cháu ạ.
1) Học trường y, là phải chịu được « nhiệt » của việc học hành. So với nhiều trường khác, có thể nói đây là ngành học vất vả nhất đấy cháu ạ. Ở Vn cũng như ở nước ngoài, trường y luôn là như vậy.
Số lượng kiến thức phải học rất nhiều cùng lúc phải đi thực tập liên tục nên « nhiệt » rất cao. Hồi trước bọn cô ở trường hay được nghe câu : « hỡi em cô gái trường y, mười ba cửa ải (kì thi) còn gì là xuân » Hoặc câu « học trường y vừa gầy vừa đói, vừa loét dạ dày vừa huyết áp cao… » cô nghĩ đến giờ cũng vẫn sẽ như thế thôi.
Hồi bọn cô học, con gái trường y thường ít được các anh con trai « để ý » bằng con gái trường sư phạm. Vì lúc nào cũng hớt hải học hành, thức khuya dậy sớm, hết đi học còn phải đi trực, kì thi này vừa qua thì đã lo đến kì thi kia… nên làm gì còn có thời gian để trau truốt, để ăn diện, để có nhiều nữ tính như các bạn trường sư phạm đâu…
Sinh viên y ở bên này thì còn khổ hơn, vì thời gian học thường là từ 9 đến 12 năm, nhiều người có gia đình từ lúc đang còn là sinh viên nội trú, rồi có con, rồi vừa phải học vừa phải nuôi con…rất là vất vả.
Yêu đương, bạn bè, chơi bời, gia đình… đều phải tranh thủ, đều phải hạn chế như vậy đó cháu ạ.
Tuy nhiên, thời gian sống bên nhau, bọn cô cũng vẫn có nhiều trò vui, sinh hoạt tập thể…cũng nhiều kỉ niệm chứ không hoàn toàn chỉ có học, học và học đâu nên cháu đừng sợ quá (hì)
2) Học trường y, là phải chuẩn bị tư tưởng rằng mình sẽ làm việc trên tính mạng con người, với rất nhiều trách nhiệm. Vì vậy, không bao giờ có thể lơ là, thiếu nghiêm túc. Không bao giờ ngừng đặt câu hỏi, ngừng học hỏi.
Thi cử ở trường y, là không thể qua loa đại khái ,
Với các môn học liên quan đến con người, đến bệnh tật nọ kia thì nhất định không bao giờ có thể qua loa đại khái được chắc cháu cũng hiểu điều này rồi. Vì vậy, nên mỗi kì thi, đều là hết sức kinh khủng;
Hồi trước, bọn cô chỉ cho phép mình học vớ vẩn ở các môn không liên quan ví dụ triết học, chính trị, lịch sử đảng… thôi.
Còn lại thì đều phải nghiêm túc hết. Cháu có thể tưởng tượng cảnh học của bọn cô hồi trước, vào mỗi kì thi, là mỗi nhóm đều phải cắt cử nhau luân phiên « xí chỗ » học đêm trên giảng đường không ?
Vì ban ngày thường là phải đi học ở bệnh viện, nên đêm sẽ là lúc ôn thi. Vậy là cứ thay nhau, chia ca, có người học đến nửa đêm, có người từ nửa đêm đến 2-3 giờ sáng… rồi về kĩ túc xá ngủ một tí, rồi lại hốt hoảng vùng dậy, ăn sáng qua loa rồi chạy đến bệnh viện hoặc lên lớp học.
Bọn cô « ăn bệnh viện, ngủ giảng đường » là vậy đó.
Không chăm chỉ, thì khó thành bác sĩ lắm cháu ạ.
Cô vào đại học thì 50 kg, ra trường còn có đúng 39,5 kg ghê không.
3) Tuy nhiên cũng phải nói rằng, học trường y thật ra là hết sức thú vị,
Cô luôn nghĩ, là sinh viên trường y có may mắn là được học và tiếp xúc với nhiều điều thú vị trong cuộc sống. Kiến thức phong phú, con người phong phú, cách nhìn nhận về cuộc sống, về con người cũng có nhiều điểm khác biệt với nhiều ngành khác.
Những thứ gì tinh vi nhất của cuộc sống, của con người, chúng ta đều có thể tìm hiểu, và đều có thể hiểu đến mức nào đó.
Sau này, cô có học thêm hoặc tự tìm hiểu về một số ngành khác, hoặc lúc dạy con cô học, cô đều thấy là những gì mình đã được học ở trường y thật là có ích cho việc học mở rộng sau này.
4) Học trường y, đừng mơ là mình sẽ giàu có, sẽ thành ông to bà lớn nào đó,
Cô nghĩ cháu cũng đã biết điều này rồi đúng không ,
Trừ một số ít bác sĩ làm chuyên ngành đặc biệt, hoặc bệnh viện tư, hoặc làm thêm kiểu gì đó để kiếm được rất nhiều tiền, thì đa phần là bác sĩ sẽ có mức sống nghèo vừa phải hoặc ở mức độ trung lưu.
Ví dụ bên này, lương bác sĩ nếu so sánh với thời gian và độ vất vả của việc học hành thì là rất thấp so với nhiều ngành khác, nên đã đi làm nghề y, thường là do rất yêu nghề, bên này người ta nói là do có « vocation » tức là có tý nghiệp, nếu không thì rất khó trụ ở nghề này.
Ở Vn hiện nay thì có nhiều bác sĩ cũng giàu so với mặt bằng xã hội, nhưng cô nghĩ đến khi nào bộ y tế quản lý tốt hơn, bảo hiểm y tế làm tốt hơn, bác sĩ không được lấy tiền đút lót hoặc không được phép dính dáng đến lợi ích mang lại từ hãng thuốc, hãng bán máy móc nọ kia…thì thu nhập cũng sẽ như bên này thôi, nghĩa là bác sĩ sẽ thường ở tầng lớp trung lưu chứ không giàu.
Cô thấy những người bác sĩ giỏi nhất, thường là những người gần gũi với con người nhất, họ không bao giờ tự cho mình cái quyền nào đó để đánh giá, chửi mắng hoặc kiếm tiền trên người bệnh.
Nhưng, người bác sĩ tốt, thường là rất được xã hội nể trọng, yêu quý. Như vậy cũng đủ để làm việc cho thật tốt rồi đúng không cháu.
5) Nghề y luôn là nghề bận rộn,
Cô nghĩ trong xã hội nào cũng vậy thôi, trừ các bác sĩ làm về quản lý hoặc nghiên cứu, thì hầu hết các bác sĩ và những người trong ngành y nói chung đều là những người bận rộn.
Thời gian làm việc của nghề y bao giờ cũng bị bó buộc theo số lượng bệnh nhân, ở đâu cũng thế thôi, còn bệnh nhân ngồi chờ ở phòng khám, còn bệnh nhân đang chờ mình ở phòng bệnh, còn bệnh nhân đang chờ mình ở nhà họ…thì không thể dừng lại nghỉ được. Người thợ chữa máy có thể hẹn đến ngày mai, ngày kia, người bác sĩ rất khó hẹn như thế trước các trường hợp cấp cứu trừ phi chính bản thân mình cũng sắp phải đi cấp cứu (hì).
Vì vậy, nên đi sớm về muộn là chuyện rất thường…
Những mùa dịch thì đừng đòi hỏi được đi về đúng giờ, được đi nghỉ đúng theo ý mình. Bên này có khái niệm báo động đỏ và báo động trắng, tuỳ theo loại báo động mà những người làm ngành y phải chuẩn bị tinh thần có thể phải bị điều động bất thường, hoặc ngay cả khi đang nghỉ cũng bị gọi về làm…
Mà nhiều lúc cũng không được trả công đủ đâu…
Vừa rồi, bên này vừa có cuộc tranh đấu của công đoàn y tế để đòi công bằng cho các bác sĩ, y tá, hộ lý ở các bệnh viện, để họ được nghỉ bù hoặc được trả lương vào những lúc họ làm việc quá giờ.
Cuối cùng, tranh đi cãi lại, ai cũng hiểu rằng nếu tất cả cùng lấy nghỉ bù thì bao nhiêu buổi khám bệnh và can thiệp y tế sẽ phải hoãn lại, còn nếu trả tiền, thì mất một số tiền rất lớn trong ngân sách y tế, và trong tình hình hiện nay thì cũng không thể trả được. Vì vậy, chỉ giải quyết trả và nghỉ bù một phần, một phần coi như là cống hiến cho xã hội thôi.
vậy rồi tất cả vẫn phải làm việc cho đến khi hết bệnh nhân, không có lựa chọn khác.
Nghề y, cũng sẽ giống như một số nghề dịch vụ khác, là làm việc không có giờ giấc cố định, không có ngày nghỉ cố định, trực đêm, trực ngày lễ…
Vì vậy, con cái của người làm nghề y cũng đều phải thích nghi với điều này. Cách tổ chức, sắp xếp gia đình cũng phải theo đặc thù của nghề này.
Nhớ hồi con trai cô còn bé xíu, thấy mẹ phải làm việc 12 giờ / ngày, hoặc đi làm việc ngày thứ bẩy chủ nhật, ngày lễ, hoặc đi trực đêm, con hay phụng phịu so với mẹ của bạn A; bạn B lắm, nhưng rồi dần dần con cũng hiểu và chắc cũng (đành) phải chấp nhận như vậy. (nên cháu sẽ thấy, nhiều đứa trẻ có bố mẹ làm nghề y đều không thích nối nghiêp cha mẹ đâu).
Và để sắp xếp được tốt mọi việc, cô học được cách thức đêm làm những việc mà ban ngày mình không có thời gian để làm. Ngày nào được nghỉ, kiểu gì cô cũng dành cho con để bù lại.
Và cô đã « gọt » dần những điều phù phiếm, những sở thích riêng, những mong ước về tiền bạc, những chuyến đi xa… để tự điều chỉnh với quỹ thời gian của mình đó cháu ạ.
Rồi cô cũng phải dạy con nấu ăn, biết tự lo học hành, biết tự quản lý thời gian, biết tự đi học, tự về từ rất sớm vì cũng không làm gì khác được.
Sau này, cô còn tham gia vào việc tư vấn từ xa, giúp đỡ người này người khác qua thư từ, trao đổi…thì thời gian cho bản thân càng ít hơn đó cháu ạ. Nhưng mà cô luôn nghĩ, nhiều lúc chỉ cần mình nói thêm một hai câu, người bệnh cũng đỡ khổ hơn chút, đỡ lo lắng hơn chút rồi, nên đành cố gắng vậy.
Nghề y, cũng như những người làm nghề sáng chế, dạy học, hoặc điều chỉnh thị trường, hoặc làm chính trị … là cái nghề mà về đến nhà, vào giấc ngủ vẫn còn nghĩ về bệnh nhân, về công việc, chắc điều này ba mẹ cháu cũng nó cho cháu biết rồi đúng không ?
Cô có ông thầy giỏi lắm, vì giỏi nên ngoài đi làm ông còn đi dạy, còn làm chuyên gia ở nhiều nước khác nhau, ông kể, có những khoảng thời gian, mỗi năm ông chỉ được nói chuyện với con ông khoảng hơn chục lần. May mà có vợ ông đã lùi lại phía sau một tý để dạy con nếu không thì chắc ông cũng không có nổi một gia đình tốt.
Nghe ông ấy kể thấy thương luôn cả vợ con ông ấy….
……………………………
6) Nghề y là nghề đòi hỏi thái độ tử tế, chân thành và tính nhân văn rất cao…
Cô nghĩ đây là phẩm chất quan trọng nhất, và sinh viên trường y học được tính nhân văn từ rất sớm cô nghĩ thế. Ngay từ những bài giảng đầu tiên của các thầy cô, thì tính nhân văn đã luôn được nhấn mạnh rồi.
Rồi đến ngày đầu tiên đến bệnh viện, thì sẽ thấy nếu không có tình yêu thương con người, không đủ tử tế, thì rất khó trụ lại trong nghề này cháu ạ.
Đã là người thầy thuốc, thì sự từ tâm, sự chân thành, tình yêu thương con người là phải luôn thường trực trong bản thân.
Nhiều lúc mệt mỏi không có quyền ngừng lại,
Nhiều lúc muốn cáu gắt cũng phải kìm lại vì mình đang đứng trước một người bệnh, mệt mỏi, lo lắng, đau đớn và tuyệt vọng….
Nhiều lúc muốn đầu hàng nhưng lại phải vò đầu bứt tai tìm cách giải quyết vấn đề, tìm cách tốt nhất cho bệnh nhân,
Nhiều lúc thất bại, buồn đến phát khóc, nhưng rồi vẫn phải quay lại với công việc,
Nhiều lúc cũng có chút ghen tị với những người làm nghề khác nhưng rồi lại phải tặc lưỡi, thôi mình đã tự chọn nghề này mà,
Nhiều lúc cũng ghê sợ, thấy khủng khiếp mà vẫn phải làm.
Nhiều lúc đứng trước một bệnh nhân sắp rời khỏi cuộc đời, buồn, thương, nuối tiếc, rồi lặng lẽ khóc ở một chỗ nào đó,
Nhiều lúc không còn thầy cô, không còn bạn bè bên cạnh, phải một mình quyết định trước một ca bệnh khó, dù rất khó, rất sợ mà vẫn phải quyết định đấy cháu ạ.
Mỗi lần sai, luôn phải tự đặt câu hỏi, tự vấn bản thân mình, chân thành nhận trách nhiệm, chân thành nhận sai lầm, và tìm cách thay đổi, sửa chữa
……
Bên này, người ta dạy sinh viên y rất nhiều về mấy khái niệm « empathie, sympathie, distance… ». Nghĩa là phải biết cảm thông, chia sẻ, thương yêu, nhưng vẫn phải giữ đủ khoảng cách để tỉnh táo làm việc.
Và người ta cũng dạy sinh viên rất nhiều về đạo đức nghề nghiệp, về thái độ, về giao tiếp với bệnh nhân.
Cô ví dụ thế để cho cháu thấy cái nghề này khó khăn, phức tạp thế nào.
7) Cô tạm kể ra như vậy vì có thể còn một số điều cần chú ý nữa mà cô chưa nhớ ra, để cháu tạm thời hình dung khi quyết định. Vì cô nghĩ, chỉ khi nhìn được nhiều mặt của một ngành nghề, thì mới chọn được đúng đến mức nào đó. Và khi đã chọn, thì hãy làm đúng trách nhiệm của mình, cô rất sợ những người hay đổ tại nọ tại kia cháu ạ.
Riêng cô, thì cô thấy nghề này thật là thú vị, thật hay, và thật đẹp… cho cô chọn lại, cô vẫn chọn đi học trường y (hì hì).
Cũng có thể, vì cô không biết hoặc không có năng khiếu làm nghề khác, có lẽ vậy.
Chúc cháu chọn đúng nghề mình yêu nhé,
(sinh viên năm thứ hai và 30 năm sau đây, đã lấy lại thừa số cân nặng bị mất đi hihi)

Thương trẻ con thì nên cảm thông chia sẻ với cha mẹ

Thương trẻ con thì nên cảm thông chia sẻ với cha mẹ,
Thời gian gần đây không hiểu vì lý do gì mà đùng một cái mỗi ngày mình nhận được cả chục lời rủ rê kết bạn trên FB.
Mình vốn muốn sống yên ổn ở một góc, không động chạm đến ai, viết lách theo hứng và theo quỹ thời gian, và luôn cố gắng hướng tới sự thân thiện, công việc lại bận rộn nên ít thời gian giao lưu…nên xưa nay ít kết bạn.
Nhưng tính mình vốn ba phải, cả nể, lại có tý áy náy trong lòng, luôn sợ nhỡ vô tình cư xử không tốt với ai đó nên thường ai gửi kết bạn mình cũng chỉ băn khoăn vài ngày rồi sau đó đồng ý kết bạn hết (híc).
Và vô tình, mình đã kết bạn với cả một số bạn trong nhóm ti mẹ cực đoan, hoặc trong nhóm giáo dục nào đó.
Và mỗi ngày, mình đều nhận được vài tin nhắn của các bạn ấy.
1) Một bạn trong nhóm giáo dục cóp lại mấy chục lời kết tội cha mẹ của một chị làm về giáo dục để hỏi xem mình đánh giá thế nào ?
Mình xin trả lời bạn là mình không thích những lời phê phán tiêu cực, nặng nề, hạ bệ cha mẹ, coi cha mẹ như trẻ con… Mình thích các lối trao đổi, các cách giáo dục tích cực, nâng tầm của con người lên cơ.
Giáo dục bằng cầm roi, bằng cách làm cho cha mẹ luôn cảm thấy có mặc cảm tội lỗi, sợ rồi phải đi học, hay là giáo dục bằng cách đi từ thế mạnh của mỗi cha mẹ, nâng đỡ, động viên, trợ giúp…đều thuộc về lựa chọn của mỗi người.
Thật lòng, đọc xong mấy chục lời kết tội cha mẹ bạn gửi cho mình xem mình thấy nặng hết cả người, và chán chả muốn đọc bài tiếp theo của bạn gửi nữa.
2) Mấy bạn trong hội ti mẹ cực đoan có gửi cho mình một bài viết về việc sữa mẹ có thể làm giảm được 4000 ca tử vong ở trẻ em, gửi kèm bài bình luận của chị chủ nhóm ti mẹ cực đoan.
Rồi bạn nhắn mình thế này :” nghe nói cô là bác sĩ nhi, cô cũng cần lên tiếng về việc này, bảo vệ sữa mẹ chống sữa bò chứ “.
Dạ, mình vẫn lên tiếng bảo vệ sữa mẹ, và vẫn luôn nói là bú mẹ là tốt nhất, tiện nhất, kinh tế đấy chứ. Nhưng mình không chống sữa bò như các bạn.
Và mình không ưa sự cực đoan các bạn ạ.
Mình sợ những người cứ nói thương trẻ con, yêu trẻ con, vì trẻ con, xong rồi lại nhai đi nhai lại cái câu :” cho con bú mẹ là yêu con, mang lại phúc lộc cho con, phúc lộc của con nằm trong cái ti của mẹ, em bé bú sữa người, còn con vật mới bú sữa thú…”.
Trời ơi mình thấy những lời đó mới độc địa làm sao….
Và mình không tin vào tấm lòng thật sự của những người đó các bạn ạ.
(Mà để phân tích cái bài 4000 ca tử vong đó thì cũng cần sử dụng đầy đủ dữ kiện, dữ liệu nữa nha, đừng chủ quan bám lấy mỗi câu đó xong quàng luôn sang đổ tội cho sữa bò…)
Mình cũng không đồng tình với nhiều người trong hội ti mẹ cực đoan không muốn cho con dùng thuốc khi bị bệnh, cho trẻ con ăn chay,….
Vì vậy mình không muốn chơi với ai như vậy cả.
Mình thì nghĩ, thương trẻ con, thì cũng phải cảm thông, chia sẻ với cha mẹ của trẻ con nữa…
Tốt bụng, thì phải tốt từ trong ra ngoài từ ngoài vào trong mình nghĩ thế,
Những gì cần tâm tình với hội ti mẹ cực đoan mình đã viết ở đây rồi các bạn ạ.
https://www.facebook.com/thuhang.nguyen.31521301/posts/664976760325895
Nói một lần này, để đừng ai gửi tin nhắn kiểu đó cho mình nữa nhé, mình sẽ không trả lời đâu, rồi phí công của các bạn.

Giúp con trưởng thành qua khó khăn

Giúp con trưởng thành qua khó khăn, thử thách trong học tập,
Hôm qua sau bài viết học lệch thì có hai bạn mình rất yêu quý nhắn tin kể chuyện vì sao lại thích bài tuyên truyền không cần học tốt môn văn và các môn văn hoá cơ bản, các môn nghệ thuật…của anh Bảo.
Sáng nay mình có chút trao đổi riêng với hai bạn đó, giờ lọ mọ ngồi lọc hết thông tin cá nhân để mọi người cùng đọc.
1- Chuyện ép học và điểm số,
Mình ở vào nhóm cha mẹ không bao giờ ép con học hành, cũng không quá mức quan tâm chuyện điểm số, mình quan tâm chủ yếu đến niềm vui học hành của con, cuộc sống của con ở trường với thầy cô, bè bạn như thế nào; xem con mình nhận thức được gì ở trong việc học hành, vượt qua khó khăn như thế nào …
Mình viết là không quá mức quan tâm đến điểm số là bởi vì mình thấy ở bất cứ nơi nào khi hệ thống chấm điểm còn tồn tại, thì trẻ con vẫn ít nhiều quan tâm đến điểm số đấy các bạn ạ. Chỉ khác nhau ở mức độ quan tâm thôi.
Nhiều đứa trẻ vui mừng khi được điểm tốt chả khác gì người lớn đi làm giỏi mà được tăng lương, thưởng…đâu.
Và cũng rất nhiều đứa trẻ buồn khổ, hẫng hụt khi bị điểm kém,
Và giữa bọn trẻ với nhau, dù có thoải mái thế nào chăng nữa thì giữa chúng vẫn có những giây phút cạnh tranh, những lúc trạnh lòng, buồn khổ khi bạn có điểm cao hơn mình.
Và riêng ở Pháp, thì bộ hồ sơ của hơn một năm học cuối cùng vẫn là điểm khởi đầu cho việc bọn trẻ có được vào các trường tốt hay không.
Vì vậy, điểm số, khi nó vẫn còn tồn tại, thì vẫn đóng vai trò khá quan trọng trong con đường học tập của một đứa trẻ, mình thấy thế.
Và nhà mình vẫn quan tâm, chúc mừng con khi con được điểm tốt (đặc biệt nếu là điểm do con rất cố gắng để đạt được), chia sẻ với con khi con bị điểm kém…chỉ là không lấy đó làm mục tiêu sống còn, bắt buộc phải phấn đấu, không dùng điểm số để thưởng phạt nọ kia một cách thái quá, khoe khoang hoặc chửi mắng hoặc bêu xấu con loạn xị lên thôi…
Mình chỉ phản đối chuyện điểm số đạt được một cách quá dễ dàng, hời hợt, kiểu như cho bài văn mẫu học thuộc rồi cho điểm giỏi, hoặc luyện văn, luyện toán mòn đít ra rồi sau đó thi đúng bài đó, và được điểm xuất sắc, và để rồi một lớn có đến chín chục phần trăm học sinh giỏi….
Từ cả chục năm nay, mình vẫn luôn chống lại những « vinh quang giả tạo » như thế, con mình thế nào, trình độ thế nào, thì hãy để con được sống thật với trình độ đó thì mới có thể tiến bộ được chứ đúng không ?
2- Khi con không thích học môn nào đó thì phải làm sao ?
Mình nghĩ không chỉ riêng các cha mẹ ở VN phải đặt câu hỏi này đâu mà là cha mẹ ở nhiều nơi trên thế giới đều có những lúc đau đầu vì câu hỏi này.
Ví dụ ở Pháp, những gì giảng dạy ở trường học vẫn còn rất « hàn lâm », nhiều lý thuyết, nhiều thứ phải học, cũng nặng nề phết đấy.
Và trẻ con, rất tiếc không phải đứa nào cũng có thể giỏi toàn diện.
Thêm nữa, chắc mọi người cũng đều biết rằng yêu thích môn học nào đó hay không, nhiều khi còn phụ thuộc vào việc đứa trẻ có yêu thích thầy cô giáo dạy môn đó không, có hợp với cách giảng dạy của thầy cô môn đó không nữa cơ, đúng không ?
Vì vậy mình nghĩ cha mẹ cần hiểu con mình để giúp đỡ con vượt qua khó khăn. Nhiều lúc đứa trẻ chỉ cần được cha mẹ hiểu là nó đã có thể tự tìm ra cách rồi đó.
Với con mình, sau khi đã tìm một số cách khác nhau mà con vẫn không muốn học môn nào đó thì mình vừa khuyên vừa yêu cầu con, rằng kiểu gì cũng phải học để được điểm trung bình, và lần nào mình cũng hay tròng thêm câu đùa, là được điểm trung bình trở lên cho khỏi mất danh dự chứ con.
Và cho đến bây giờ con mình chưa bao giờ bỏ hẳn môn nào, môn nào con cũng vẫn cứu được danh dự (hì).
Hoàn thành nhiệm vụ trong mọi hoàn cảnh cũng góp phần làm cho ý niệm về giá trị bản thân của đứa trẻ được tăng lên đấy các bạn ạ.
3- Học một môn mình không thích, cũng là học cách vượt qua thử thách của cuộc sống.
Chắc các bạn đều đồng ý với mình, là trong cuộc sống này, chúng ta thường phải làm rất nhiều việc mà chúng ta không thích hoặc chỉ thích tí ti.
Muốn không bị / phải bỏ cuộc, sớm đầu hàng cuộc sống, không bị nhụt trí trước khó khăn, muốn thích ứng được với nhiều hoàn cảnh…thì nên để con tập luyện đối mặt với khó khăn, và lâu lâu vẫn phải làm những việc mà con không thích.
Và mình đã luôn nói với con mình rằng, học một môn mà con không thích, làm một việc gì đó mà con không thích trong quá trình học tập, chính là một cơ hội để con học cách vượt qua thử thách, vượt khó khăn. Và sự gò ép đến một mức nào đó, đôi khi cũng là cơ hội tốt để con trưởng thành…
Mình luôn dạy con rằng không bao giờ chấp nhận đầu hàng khi chưa thử cách này cách nọ.
(Hồi con còn bé, lâu lâu hai mẹ con vẫn động viên nhau bằng câu hát trong một bộ phim rất ngộ xem trên vô tuyến ” là lá lá la la, bao khó khăn vượt qua…” )
4- Cuộc sống / nhu cầu thị trường làm việc / nhu cầu và sở thích của mỗi người đều có thể thay đổi.
Vì vậy học biết được nhiều thứ, nghĩa là có nền cơ bản tốt, là cơ sở để đảm bảo cho sự thích ứng của mỗi người trước sự thay đổi hoàn cảnh sống, sự phát triển của xã hội hoặc theo sự thay đổi sở thích của bản thân.
Xã hội bây giờ luôn đi quá nhanh, vì vậy không chuẩn bị có thể rồi sẽ “chết”.
Ví dụ :
Bên này các trường kĩ sư thường được xếp vào hệ « Ecole », tức là hệ cao hơn trường đại học bình thường một tý. Và vì là ecole, nên họ thường được tự quyết định chương trình giảng dạy riêng biệt hơn so với đại học bình thường.
Ngày trước rất nhiều trường kĩ sư từ năm thứ ba đã bắt đầu chuyên ngành hoá một cách rất độc lập riêng rẽ.
Từ khoảng 7-8 năm trở lại đây thì nhiều trường đã thay đổi một ít trong phân bổ môn học. Giờ đây, tụi sinh viên năm thứ ba trường kĩ sư vẫn phải cong đít học về các môn khoa học khác chuyên ngành chúng lựa chọn.
Mục tiêu của những trường này là chuẩn bị sẵn cho sinh viên cái nền, sau này ra đời khi cần thay đổi, chuyển việc từ chuyên ngành nọ sang chuyên ngành kia thì chỉ cần học thêm tý là có thể chuyển được;
Việc thay đổi phân bổ môn học đã và sẽ cho ra đời thế hệ kĩ sư « đa khoa » cộng thêm chuyên ngành chính.
Thế hệ này đã và sẽ đáp ứng được sự uyển chuyển, sự thay đổi nhanh chóng của nhu cầu thị trường lao động trong thời buổi hiện nay, và đáp ứng được sự thay đổi của các sở thích cá nhân…
Mình đi làm việc thiện nguyện giúp đỡ các gia đình khó khăn đã nhiều năm. Lâu lâu cũng phải giúp cha mẹ của các gia đình đó tìm lại việc làm. Nỗi khổ nhất, khó khăn nhất của những người đang, hoặc chuẩn bị thất nghiệp, là khó học và khó chấp nhận sự chuyển đổi công việc.
Bên này để đi đào tạo lại là một việc cũng dễ thực hiện vì thường được trợ giúp rất nhiều. Nhưng không phải ai cũng làm được điều này đâu vì nhiều người chỉ chăm chăm học một thứ, đến khi cần thì hổng hết mọi bề, khó thay đổi, và sợ thay đổi lắm ý.
5- Sự chăm chỉ luôn là một trong các yếu tố quyết định thành công của một người.
Mình làm việc ở khu vực là một một trong những quận tập trung nhiều tinh hoa của Paris. Lâu lâu lại có bệnh nhân là người nổi tiếng giỏi giang trong một lĩnh vực nào đó.
Một trong những ưu điểm nổi bật của những người này là chăm chỉ và cần mẫn tột độ. Họ thường làm việc mười mấy giờ một ngày, về hưu vào tuổi bẩy mươi mấy. Về hưu rồi nhiều người vẫn còn cống hiến cho xã hội bằng cách đi làm thiện nguyện, tham gia các hiệp hội này kia…họ thường có rất nhiều năng lượng, nhiều kinh nghiệm sống…
Cách đây vài năm mình có ông bệnh nhân là một kiến trúc sư rất nổi tiếng của Pháp, ông hơn 100 tuổi mà tuần nào cũng vẫn chống gậy, bắt con trai ông qua đón đến văn phòng kiến trúc xưa kia của ông hai lần để dạy thêm cho mấy người trẻ.
Ông ấy có cuộc sống cực kì phong phú, vui vẻ, con cái cũng rất đáng yêu và giỏi giang. Ông chỉ thực sự chỉ ở yên một chỗ đọc sách, xem tin tức ba tháng trước khi mất, vào năm 102 tuổi.
Trong gia đình mình, bọn mình đánh giá rất cao tính chăm chỉ làm việc và cách con mình vượt qua khó khăn.
6- Việc con tự do lựa chọn, tự quyết định môn học của con rất KHÁC với việc cha mẹ bảo con thế.
Vậy câu hỏi lúc nào thì con có đủ năng lực để tự do lựa chọn là câu hỏi rất quan trọng.
Và bạn bãy luôn nhớ, một đứa trẻ được sống trong tự do sẽ có nhiều cơ hội để phát triển. Nhưng một đứa trẻ không phải chịu bất cứ sự gò ép nào, hoặc rất ít sự gò ép, rất dễ trở thành một đứa vô kỉ luật, không biết tôn trọng luật lệ, nội quy, tôn trọng cuộc sống. Và nó cũng có thể trở thành đứa trẻ rất ích kỉ, không biết chờ đợi, không biết vượt qua hẫng hụt, đau khổ, thử thách….
Mình nghĩ trừ một số siêu tài, còn lại đa phần bọn trẻ chưa đủ kinh nghiệm, sự hiểu biết về bản thân, chưa hiểu hết các môn học, các kiến thức trong cuộc đời…. nên cách an toàn và mềm dẻo nhất, theo mình là cách trao cho con cái nền cơ bản các bạn ạ.
Bây giờ bạn định hướng cho con đi học nghành kinh tế, ngân hàng, kinh doanh hay gì đó, và bạn bảo con chỉ cần học lên lớp, học giỏi tiếng anh, và biết đọc sách là đủ, nhưng đến năm 18 tuổi hoặc sau đó, con bạn muốn đi học nghề khác thì sao ? Lúc đó bạn tính thế nào ?
Mình vẫn luôn nghĩ rằng, việc của cha mẹ là chuẩn bị cho con đến một ngày nào đó có thể bước vào đời, một mình đối mặt với cuộc sống một cách vững vàng, tự tin và thanh thản nhất có thể được .
Và con đường chuẩn bị này rất dài.
Vì vậy, mỗi quyết định, mỗi việc làm liên quan đến việc nuôi dưỡng và giáo dục con của cha mẹ vào ngày con còn nhỏ đều không thể hồ đồ, không thể chủ quan chắc các bạn cũng đồng ý với mình.
(Hình mượn trên internet)

Được tặng cái voucher của Traveloka 4 tháng rồi mới có cơ hội xài

Được tặng cái voucher của Traveloka 4 tháng rồi mới có cơ hội xài. Vì sống với quảng cáo lâu ngày, tâm lý không có niềm tin vào xã hội, nên cứ cầm voucher là nghi giá sẽ cao rồi voucher giảm xuống :3
Ai dè đặt 8 vé là 4 cặp khứ hồi đi Thái, tổng có 5tr3 hihi
Tiện tay đặt thêm vài cặp vé bay lung tung, Traveloka Việt Nam cũng đag có giảm giá 15% cho vé VNA và JT với code BAYRE. Đi VNA mà rẻ hơn VJ các mẹ ạ, hạnh phúc quá …
Hoặc giảm 8% với chủ thẻ Techcombank nữa
Quẹo lựa quẹo lựaaaa các mẹ ơi
#TravelokaVN