BÁT CƠM TRẮNG CẢM ĐỘNG LÒNG NGƯỜI

BÁT CƠM TRẮNG CẢM ĐỘNG LÒNG NGƯỜI
Chỉ một nghĩa cử bé nhỏ đôi khi có thể thay đổi cả cuộc đời người khác.
Vào một buổi chiều 20 năm trước, có một cậu sinh viên đại học đang đứng rụt rè trước một quán cơm bình dân, đợi đến khi những người khách của quán rời đi gần hết, cậu mới tiến đến gần, cúi đầu và khẽ khàng nói:
“Cho em một tô cơm trắng được không? Em cảm ơn ạ!”
Đôi vợ chồng chủ quán trẻ cảm thấy hơi bực khi cậu ta chỉ gọi mỗi cơm trắng mà không gọi đồ ăn, nhưng họ cũng không hỏi thêm gì và đơm đầy tô cơm trắng đưa cho cậu. Khi trả tiền cậu sinh viên ngại ngùng:
“Có thể chan thêm cho em chút canh không ạ?”
Chị chủ quán nói: “Không sao, cậu cứ thoải mái lấy dùng, không phải tính tiền!”
Khi ăn hết một nửa tô cơm, nghĩ đến cơm trắng chan canh không phải trả tiền, thế là cậu lại muốn thêm một tô cơm nữa, chị chủ nhiệt tình hỏi lại:
“Một tô cơm ăn chưa đủ phải không? Tôi sẽ đơm thêm một tô cơm đầy cho cậu!”
Cậu nói: “Không phải ạ, em muốn mang về nhà đặt vào trong hộp cơm, ngày mai đem vào trường ăn bữa trưa.”
Thương cậu trai trẻ tuy nghèo nhưng hiếu học, còn phải đi làm thuê để kiếm tiền, anh chủ quán cơm lặng lẽ múc một muôi canh thịt bằm sắp vào lớp dưới cùng trong hộp đựng cơm của quán, lại còn cho thêm vào quả trứng kho, sau cùng mới sắp cơm trắng lên phía trên, nhìn qua thì tưởng như là chỉ có mỗi cơm trắng thôi. Vợ anh nhìn thấy vậy, hiểu ý chồng mình muốn giúp đỡ cậu sinh viên ấy, nhưng chị không hiểu tại sao chồng mình lại giấu thịt bằm, trứng kho dưới cùng. Anh nhẹ nhàng giải thích với chị:
“Nếu để cậu ấy nhìn thấy thịt bằm, trứng kho có lẽ sẽ cho rằng chúng ta thương hại nên bố thí cho cậu ấy. Thế thì lần sau nhất định sẽ e ngại không đến quán nữa mà sẽ tìm đến quán khác, nếu cứ mãi chỉ ăn cơm trắng như thế này thì làm sao có sức lực mà học tập?”
“Anh đúng là một người tốt bụng!” Chị chủ quán tán thành lời của chồng.
“Nếu anh mà không tốt, làm sao em được gả cho anh”. Đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc với niềm vui được giúp đỡ người khác.
“Cảm ơn ạ, em ăn no rồi, em về ạ!” Trước khi đi khuất, cậu cầm hộp cơm và ngoảnh đầu lại nhìn vợ chồng chủ quán: “Cố gắng ạ, ngày mai gặp lại!” Ông chủ giơ tay vẫy vẫy chào, đôi mắt cậu ngấn lệ vì xúc động.
Từ đó, ngoài các ngày nghỉ học, dường như ngày nào cậu sinh viên đều đến tiệm cơm với một tô cơm trắng rồi mua một tô mang đi, đương nhiên dưới lớp cơm trắng kia mỗi ngày đều ẩn chứa một bí mật khác nhau. Bẵng đi vài năm, câu sinh viên ngày nào đã tốt nghiệp và giờ không còn quay lại quán cơm nữa…
Thiện đãi người khác chính là thiện đãi chính mình.
Một ngày kia, quán cơm của đôi vợ chồng trẻ ngày xưa – giờ đây đã gần 50 tuổi, bị Chính phủ yêu cầu tháo dỡ di dời vì kiến trúc sát gần mặt đường và họ lâm vào tình cảnh khó khăn, bởi hầu như những đồng tiền tích lũy được họ đều đã gửi cho đứa con trai đang học ở nước ngoài.
Đúng vào lúc ấy, một người đàn ông cao lớn mặc trang phục Tây Âu đột nhiên đến thăm.
“Chào hai bác, tôi là Phó Giám đốc công ty XX, Tổng Giám đốc của công ty chúng tôi cử tôi đến mời hai bác hợp tác để mở nhà ăn tại tòa nhà cao tầng của công ty chúng tôi. Tất cả chi phí thiết bị và vật dụng cho nhà ăn đều do công ty tài trợ. Hai bác chỉ cần đảm nhiệm chức vụ Bếp trưởng nấu ăn là được ạ, phần lợi tức hai bác và công ty mỗi bên hưởng 50 %”.
“Tổng Giám đốc công ty của các cháu là ai? Tại sao lại đối đãi quá tốt với chúng tôi như vậy? Chúng tôi không quen biết ông Tổng Giám đốc nào cả đâu!” Vẻ nghi ngờ hiện lên trên nét mặt cặp vợ chồng chủ quán cơm.
“Vợ chồng hai bác vừa là bạn và là đại ân nhân của Tổng Giám đốc công ty chúng tôi, Tổng Giám đốc đặc biệt thích món thịt bằm và món trứng kho của hai bác nấu, tôi chỉ biết có ngần ấy, những sự tình khác hai bác gặp mặt Tổng Giám đốc nói chuyện sẽ hiểu rõ hơn ạ!”
Người tốt nhất định sẽ có báo đáp tốt.
Cậu sinh viên chỉ mua cơm trắng năm nào xuất hiện, trải qua hơn 20 năm nỗ lực phấn đấu, giờ đây đã trở thành Tổng Giám đốc của một công ty thành đạt. Anh luôn nhớ ơn cặp vợ chồng chủ quán cơm ngày đó đã động viên, khích lệ và giúp đỡ mình, nếu không có họ có lẽ anh sẽ không được như ngày hôm nay. Sau một hồi gặp gỡ nói chuyện, khi hai vợ chồng chủ quán ra về, anh đứng dậy, khom mình kính cẩn: “Xin cố gắng ạ! Sau này công ty còn cần nhờ đến hai vị giúp đỡ, ngày mai gặp lại!”
Trong cuộc sống của chúng ta cũng sẽ có những lúc như thế. Dù con người sống trong hoàn cảnh khó khăn hay giàu có, họ đều cần sự an ủi từ ai đó. Có đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công vì bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu. Vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được. Cuộc đời này là một vòng tròn. Thật ra không có sự bất công nào đối với bạn ở đây hết, sự nhận lại từ người khác chỉ là đến sớm hay muộn với bạn mà thôi và điều quan trọng là bạn có mở rộng lòng mình để nhận nó hay không. Cuộc sống của ta sẽ không tổn hại gì, mà thậm chí nó còn tròn vẹn hơn khi chúng ta cho đi. Bởi… cho đi chính là nhận lại.!.
P/s: sưu tầm. Chúc cả nhà cuối tuần thật vui và hạnh phúc!!!
See Translation