Tổng Bí thư: “Cán bộ vơ vét

Tổng Bí thư: “Cán bộ vơ vét, đục khoét là điều xót xa nhất”

Có một số cán bộ lợi dụng chức quyền, vơ vét, đục khoét tài sản của nhà nước, của tập thể trở thành những con sâu mọt tệ hại của xã hội. Có lẽ đây là điều mất mát lớn nhất

Mình hay khuyên các bạn trẻ:

Mình hay khuyên các bạn trẻ:
“Nghĩ lớn, làm nhỏ”.
“Nghĩ phải thật lớn, nhưng phải bắt đầu làm từ việc nhỏ nhất”.
Tuy nhiên đó là khi khởi nghiệp, còn nghèo, còn khó khăn nên phải tự làm mọi việc mà không được ngại ngần, cũng không ảo tưởng nghĩ lớn thì chỉ làm việc lớn, còn việc nhỏ thì lười nhác không làm.
Nhất là khi đó không có gì trong tay từ kinh nghiệm cho đến tiền bạc, sự nghiệp, hệ thống, nếu cứ nghĩ lớn làm lớn thì 8O% sẽ ngã sấp mặt, 2O% còn lại thành công là nhờ may mắn.
Nhưng khi đã có tiền bạc, có vốn, có kinh nghiệm, nền tảng, có các mối quan hệ, có hệ thống, có quy trình và có đủ thành công, vấp ngã thì phải:
Nghĩ lớn, làm lớn.
Nghĩa là lúc đó phải nghĩ tới những việc lớn và phải làm với tư duy lớn chứ đừng nhỏ nhen, tủn mủn như trước nữa.
Và khi đã đạt tới một trình độ nhất định hãy cho phép mình lười nhác, mọi việc sẽ đều là thuê mướn, giao quyền, giao trách nhiệm, giao phó và tạo động lực cho người khác hoàn thành hết.
Đó chính là tư duy lãnh đạo.
Bởi, lãnh đạo thực chất là người thông minh nhưng rất lười, lười nên chỉ muốn tìm cách giải quyết nhanh nhất, nhàn nhất mà vẫn hiệu quả.
Thậm chí chẳng bao giờ nhúng tay vào làm việc gì, chỉ lo nghĩ cho những ý tưởng lớn và tầm nhìn xa xôi.
Đó mới thực là lãnh đạo.
Think Different.

Trong môi trường làm việc hiện đại ngày nay

1 1 1 1  
Trong môi trường làm việc hiện đại ngày nay, team-work không chỉ là một giá trị văn hóa của tổ chức, mà nó còn là giá trị của cá nhân. Bởi không ai có thể thành công và chiến thắng nếu chỉ có một mình. Tổ chức cũng không thể thành công nếu không có sự phối hợp làm việc nhịp nhàng giữa từng cá nhân và giữa các phòng ban với nhau.
Vậy những kỹ năng cần có trong teamwork là gì?
#Lắng_nghe: Là một cách chứng tỏ sự tôn trọng và biểu lộ tinh thần đồng đội.
#Đặt_câu_hỏi: Chứng tỏ sự quan tâm đến đề tài đang được trao đổi. Đương nhiên phải là những câu hỏi đúng để làm rõ câu chuyện đang được nói.
#Thuyết_phục: Để xây dựng tinh thần đồng đội, tuyệt đối không được áp đặt ý kiến. Trình bày, trao đổi để thuyết phục và để chứng tỏ sự hết lòng với công việc chung.
#Tôn_trọng: Không chỉ là tôn trọng khả năng hay ý kiến của đồng đội mà là tôn trọng bản thân người đó và tinh thần đội nhóm.
#Hỗ_trợ: Luôn sẵn sàng hỗ trợ các đồng đội trong công việc cũng như trong đời sống cá nhân.
#Chia_sẻ: Sẵn sàng chia sẻ các thông tin có ảnh hưởng đến công việc với đồng đội.
#Cộng_tác: Không chỉ cộng tác hết lòng với đồng đội mà còn sẵn sàng với cả khách hàng và các đối tác. Luôn chứng tỏ tinh thần làm việc đồng đội trong mọi việc.
-st-
P/s: hôm nay tôi và một vài phụ huynh có chút “ngỡ ngàng” khi thấy thầy rất hào hứng khoe bức tranh “tuyệt đẹp” do những đứa trẻ 7 tuổi vẽ cho đến khi chúng tôi được hóa thân thành những đứa trẻ đó…
See Translation

TÔI TẬP TÀNH TRỞ THÀNH TÁC GIẢ

TÔI TẬP TÀNH TRỞ THÀNH TÁC GIẢ
Tôi đang lần mở từng trang sách của hai tập đầu bộ sách kinh doanh do Group QTvKN hợp tác với Saigon Book xuất bản. Ngửi mùi sách mới thơm, lòng có nhiều cảm xúc khó tả…
Lần đầu tiên tôi cầm trên tay một quyển sách mà chính bản thân mình vừa là tác giả, vừa là độc giả. Thế là tôi cũng tập tành trở thành người viết sách để cho người khác đọc đấy.
Đây là bài viết đầu tiên tôi viết chỉnh chu, đầy đủ ý tứ, viết về ngành bán lẻ cao cấp mà tôi đã làm việc bao lâu nay. Trước k khi được ban biên tập chọn để xuất bản thành sách, bài viết đã nhận được lượt tương tác cao trong một cộng đồng gần 40,000 người.
Là bài viết lần đầu tiên được đăng bài trên báo mạng.
Là bài viết giúp tôi được nhiều người biết tới, có nhiều bạn bè hơn.
Là bài viết đặt nền móng cho việc xác định mục tiêu viết và đọc nhiều hơn trong năm 2017 và những năm sau này. Từ bài viết này tôi tin rằng chỉ cần mình dành thời gian, thực sự thấu cảm thì mình sẽ truyền tải được thông điệp thông qua việc viết lách. Và, rồi mình sẽ viết giỏi hơn!!!
Nhờ có bài viết, có mục tiêu ở trên, tôi đã mạnh dạn cho ra đời blog review về ẩm thực Vella.with.foods của mình. Với trang blog này tôi vừa từng bước thực hiện đuợc mục tiêu viết lách, vừa thỏa được niềm đam mê thưởng thức nhiều món ăn ngon.
Đối với tôi, bài viết này như một khởi sự cho một nghề tay trái mà tôi muốn dấn thân đầy đam mê.
Cám ơn ban quản trị group QTvKN đã thực hiện dự án xuất bản sách kinh doanh đầy ý nghĩa này cho cộng đồng doanh nhân cả nước. Cám ơn anh Nguyễn Tuấn Quỳnh và đội ngũ của Saigon Book đã hợp lực để hoàn thành dự án sách dành cho doanh nhân trẻ, những người luôn học hỏi, luôn cần trau dồi tri thức trên con đường kinh doanh chông gai nhưng đầy thú vị của mình.
Cám ơn người anh ”lớn” Lâm Minh Chánh luôn dành thời gian sửa bài viết cho em, từng bài, từng bài, mỗi khi em cần hỗ trợ!
Cám ơn anh trai Nguyễn Đức Tâm luôn tạo động lực, động viên, góp ý cho em về chuyên môn viết lách theo góc nhìn của một nhà báo thực thụ.
Vì thế mà bộ sách này đối với em đầy thú vị.
….
Các bạn ạ, tôi đã trở thành tác giả như thế đấy.
Sách hiện tại đang ưu tiên bán cho các thành viên của group. Sau đó công ty Saigon Book sẽ bán rộng rãi ra thị trường cho tất cả mọi người có nhu cầu đều có thể mua đọc được. Mọi người ai quan tâm nhớ đón đọc nhé!
#sách
#trithuc

Đm

Đm , hết daiichilife thì tới MANULIFE cũng sắp hết tiền hay mới đổi CEO đầu bò. Mới 8g sáng thứ bảy, ngày cuối tuần mà nã súng điện thoại chào bán bảo hiểm.
Tiên sư
Mua gì cũng đéo mua 2 thằng này
Bữa giờ ngồi ngân hàng cũng ngó ngó tính tìm hiểu mua
Mà giờ chó chết phá giấc ngủ của bà
Mất nết
Đéo bao giờ mua bảo hiểm nhà mày nữa nha #manulife

Lý do người ta thích di cư đến Mỹ sinh sống là đây

Lý do người ta thích di cư đến Mỹ sinh sống là đây
Copy từ FB Giáo sư Mạc Văn Trang. Thanks
NƯỚC MỸ CHẢ RA GÌ! NÓ CHỈ CÓ VÀI ĐIỀU KHÁC VIỆT NAM.
6 điều giải thích vì sao nước Mỹ là quốc gia đáng sống nhất thế giới
Thẩm Quần, tác giả cuốn “Nước Mỹ cũng hoang đường” có nói mấy câu thế này: “Trong xã hội này, bất kể có xảy ra chuyện gì, bạn cũng rất khó cảm nhận được hoàn cảnh bế tắc không lối thoát. Bạn không bị buộc phải đi kiện cáo khiếu nại khắp nơi, (người Mỹ không hiểu “khiếu nại” là gì), không bị buộc phải phạm tội, mà luôn luôn có con đường đang chờ đợi bạn”. Chẳng phải đó chính là mẫu hình của một xã hội lý tưởng sao? Khi người dân quả thực không còn mối lo sợ sinh tồn nữa thì họ mới có khả năng truy cầu hạnh phúc chân chính.
Tại sao nước Mỹ có thể xây dựng được một xã hội kiểu như thế này? Người Mỹ thực sự không có áp lực sinh tồn, không có mối lo đằng sau sao? Họ có thể thực sự truy cầu hạnh phúc chân chính sao? Hãy cùng xem qua những điểm dưới đây:
Tiêu dùng
Nếu mua 1 đôi giày, đi được 2 tuần và cảm thấy không hợp với chân, bạn có thể đến của hàng trả lại. Nhân viên bán hàng sẽ đưa ra cho bạn 3 sự lựa chọn: Một là đổi đôi mới, hai là dùng số tiền đó mua một sản phẩm khác, ba là trả hàng, nhận lại tiền. Cơ chế này rõ ràng phải được xây dựng trên một nền tảng văn minh nhất định.
Khi trình độ ứng xử văn minh và ý thức của người ta không đạt tới được một mức độ nhất định thì không xứng đáng được hưởng cơ chế đó. Để duy trì bất kỳ chế độ xã hội tốt đẹp nào thì điều cốt yếu chính là dựa vào tự giác chứ không phải pháp luật.
Ảnh minh họa. Dẫn theo fortune.com
Quyền lực và trách nhiệm
Nếu bị đánh ở nơi công cộng, hung thủ lại trốn thoát biệt tăm, bạn có thể yêu cầu chính phủ bồi thường. Sao có thể xảy ra chuyện đó? Rõ ràng chuyện xảy ra chẳng liên quan gì đến chính phủ cả. Nhưng các luật sư Mỹ sẽ giải thích cho chúng ta rằng: “Chính phủ phải chịu trách nhiệm bởi vì có tội phạm làm hại bạn. Bạn bị thương phải đi khám bệnh, bị tổn thất về tinh thần và thể chất không đi làm được. Tất cả những điều này chính phủ phải chịu trách nhiệm”.
Nhiều người nước ngoài có thể thấy rằng đó là một suy nghĩ ngược đời. Lỗi chẳng phải ở chính phủ. Chẳng phải chính phủ vẫn luôn trấn áp, bài trừ tội phạm đó sao? Như vậy chẳng phải đã là quá đủ hay sao? Nhưng người Mỹ nghĩ khác. Họ truy cứu trách nhiệm của chính phủ ở một tầng sâu hơn. Công dân không được bảo vệ tốt, kẻ phạm tội lại trốn thoát, đó là lỗi ở chính phủ.
Có một nhà văn Trung Quốc ở Mỹ vì xích mích mà ra tay đánh người ta, tự cho là mình có lý. Anh ta sẵn sàng chấp nhận chịu phạt để đánh người nhưng không thể ngờ rằng một cú đấm của mình lại nghiêm trọng đến vậy. Anh phải mất một số tiền rất lớn thuê luật sư mới có thể đạt được thỏa thuận bồi thường với người bị hại, còn bị phạt tù 1 ngày, 100 giờ lao động công ích tại địa phương và 2000 đô la.
Anh ta bao biện rằng: “Việc đánh người tôi thừa nhận nhưng tôi muốn xác nhận là tôi đánh người ta là việc quang minh chính đại, là có lý, nói cách khác là người ta đáng bị đánh”.
Luật sư cho anh biết: “Anh hoàn toàn không hiểu pháp luật Mỹ. Người ta có đáng bị đánh hay không thì lại là chuyện khác, không liên quan đến vụ án này. Quan tòa vụ kiện này chỉ muốn biết anh có đánh người hay không thôi. Nếu người ta nợ tiền anh hoặc lừa đảo anh, làm cho anh bị tổn thương về thân thể, tinh thần, thì anh có thể khởi kiện người ta. Đó lại là vụ một kiện khác”.
Quyền lợi của trẻ em và người già
Một bà mẹ bận rộn việc nhà, nhất thời sơ suất chẳng may làm con ngã xuống bể bơi và đứa bé qua đời. Đúng lúc đang đau đớn khôn nguôi thì bà mẹ nọ nhận được trát từ toà án vì tội “lơ là chức trách”, không làm hết trách nhiệm của người giám hộ. Bà sẽ phải đối mặt với một bản án hình sự.
Nhiều người có thể cho rằng việc này rõ ràng là không thấu tình đạt lý. Vừa mới chịu nỗi đau mất con, bà mẹ lại còn vì thế mà phải ngồi tù. Trên đời làm gì có chuyện hoang đường như vậy?
Lý do của quan tòa rất đơn giản. Bà mẹ không làm hết chức trách nên một sinh mạng bị mất đi ngoài ý muốn. Đây là điều pháp luật không cho phép. Một khi bà mẹ này bị xử tù, tác dụng răn đe của pháp luật sẽ khiến hàng ngàn hàng vạn bà mẹ khác phải tận tâm làm hết trách nhiệm trong việc bảo vệ con cái.
Người Mỹ quan niệm, “Khi bạn sinh ra một đứa con, trước tiên, đứa bé đó thuộc về chính nó. Nó có vô số quyền lợi ngay từ khi sinh ra, sống trong xã hội này. Bất kể nó có ý thức hay không, bất kể có lớn lên thành người hay không, thì xã hội này vẫn có tầng tầng lớp lớp luật pháp để bảo vệ nó”.
Bảo vệ quyền lợi trẻ em, đảm bảo sức khỏe người già, quyền lợi của người yếu thế thực sự là công việc chủ yếu, là nhiệm vụ quan trọng của chính phủ Mỹ. Cha mẹ một người bạn của tôi sau khi làm thủ tục định cư vĩnh viễn ở Mỹ giờ đây được nhà nước thanh toán toàn bộ chi phí khám chữa bệnh, ngay cả thuốc men cũng được gửi tận nhà. Thậm chí lắp cặp kính lão, máy trợ thính cũng được chính phủ bỏ tiền ra mua cho họ. Hơn nữa họ còn có thể đến các trung tâm hoạt động người cao tuổi, được hưởng chế độ đãi ngộ và bảo vệ đặc biệt dành cho người già.
Ảnh minh họa. Dẫn theo colourbox.com
Một hôm, sau khi kiểm tra chỗ ở của ông bà, người phụ trách trung tâm người cao tuổi đã yêu cầu bạn tôi cần phải cải tiến 3 chỗ. Bên giường các cụ phải lắp điện thoại có thể với tay đến được. Phòng ngủ phải có đèn ngủ thấp và bên bồn tắm phải có tay vịn an toàn bằng kim loại.
Khi bạn tôi trả lời đã biết rồi, người phụ trách trung tâm nói: “Chỉ biết thôi không được, anh phải nói cho chúng tôi biết khi nào anh sửa lỗi xong. Tôi phải đến kiểm tra lại”. Có người cho đây là việc nhỏ nhưng trên đời thực không có việc nào lớn hơn so với việc nhỏ này. Đó chính là “coi công việc thực sự là công việc, coi con người thực sự là con người”.
Phục vụ nhân dân
Nhà báo là vua không ngôi. Ý nói nếu không có bài báo của các hãng truyền thông vạch trần cái xấu thì chính quyền lợi dụng chức quyền làm điều ám muội sẽ chuyên chế, tham nhũng. Nhưng nhiều chính quyền thường lấy việc chống tội phạm để yêu cầu bảo mật nên tha hồ lợi dụng chức quyền làm điều ám muội.
Ở Mỹ, chỉ cần bỏ ra 10 đô la mua bộ thu radio vô tuyến, bạn có thể nhận được tất cả thông tin của cảnh sát.
“Hả? Vậy thì cảnh sát chẳng còn bí mật gì nữa à?”, một người bạn mới đến Mỹ không tài nào hiểu được.
“Họ cần bí mật gì cơ chứ? Họ phục vụ chúng ta”, có người trả lời.
“Thế thì chẳng phải loạn sao?”.
“Có gì mà loạn? Nếu công việc của cảnh sát chỉ riêng cảnh sát biết, người cũng đã bắt rồi, việc cũng đã xử lý xong rồi, lúc đó mới thông báo cho các nhà báo chúng ta thì thế mới là loạn. Lúc đó, ai biết việc đó là thật hay giả?”.
Chỉ một câu đơn giản rõ ràng: “Họ phục vụ chúng ta” đã đánh tan tất cả những cái cớ lợi dụng chức quyền làm điều mờ ám của những người thực thi quyền lực. Trấn áp tội phạm, bảo vệ xã hội là trách nhiệm của chính quyền. Làm thế nào bắt tội phạm trước con mắt theo dõi của mọi người, làm thế nào ngăn chặn mở rộng quyền lực, phòng chống lợi dụng chức quyền làm điều ám muội là vấn đề kỹ thuật mà các cơ quan quyền lực chính phủ phải tự giải quyết. Chính phủ phục vụ nhân dân là vấn đề nguyên tắc.
Sự quyết định của các tầng lớp dưới
Nước Mỹ là xã hội được xây dựng theo hướng từ trên xuống. “Có sự ủng hộ của nhân dân thành thị, anh có thể làm lãnh đạo thành phố. Có sự ủng hộ của cử tri bang, anh mới được làm thống đốc bang hoặc nghị sỹ. Có sự ủng hộ của cử tri toàn quốc, anh mới có thể làm Tổng thống”. Đây là khác biệt lớn nhất giữa xã hội Mỹ và xã hội Trung Quốc. Cơ chế này của Mỹ làm cho người dân sống thẳng thắn mạnh mẽ. Thái độ của quan chức vì dân phục vụ cũng không cần phải học tập, giáo dục, bởi vì bản thân cử tri đã là sợi dây sinh mạng của quan chức.
Điều đó có lúc làm người ta không thể tưởng tượng nổi. Thành phố Hillsborough, San Francisco không làm đèn đường, không mở cửa hàng, cửa hiệu. Việc này ngay cả thống đốc và Tổng thống cũng không thể can thiệp gì được. Cư dân ở thành phố này căn cứ vào đặc điểm địa lý đặc thù, nhu cầu cuộc sống của mình mà đã tự thông qua những điều ấy.
Ảnh minh họa. Dẫn theo dulichviet.com.vn
Năm 2006, Schwarzenegger, thống đốc bang California không đồng ý đặc xá miễn tội tử hình cho người da đen Williams bất chấp sự thỉnh nguyện của các đoàn thể quần chúng, thậm chí là can thiệp của Tổng thống. Cuối cùng bản án vẫn được thực thi. Do đó, ở Mỹ, các cấp chính quyền chỉ chịu trách nhiệm với cử tri theo khung của hiến pháp. Thống đốc không có quyền miễn nhiệm thị trưởng. Ngay cả Tổng thống cũng không có quyền miễn nhiệm thống đốc.
Tam quyền phân lập
Mỹ là quốc gia có ba cấp lập pháp: quốc gia, bang, thành phố (địa hạt), mỗi cấp ban hành luật pháp, quyền và trách nhiệm riêng của mình. Pháp luật quốc gia lấy nhân quyền làm nguyên tắc, quản lý các phương châm đối nội đối ngoại, các chính sách lớn. Luật pháp bang lấy nhân tính làm cơ sở, xử lý các tranh chấp dân sự, hình sự. Luật pháp thành phố (địa hạt) tôn trọng tình hình thực tế dân tình, giữ gìn bản sắc truyền thống.
Ba cấp lập pháp không phải quan hệ trên dưới trực thuộc, mà mỗi cấp phụ trách chức trách riêng của mình, cũng như cá dưới nước phân tầng rõ ràng, tầng trên, giữa, dưới, cũng có ba loại thức ăn khác nhau, không can thiệp lẫn nhau. Nếu bất chợt có tranh chấp xung đột, thì trái lại pháp luật cấp thấp hơn sẽ có tác dụng quyết định.
Đạo lý này cũng không khó giải thích, càng là luật pháp thấp hơn một cấp thì càng gần với người dân, hợp với tình người. Mà pháp luật cấp cao do tính trừu tượng của nó đã mất đi tính khả thi. Theo chiều dọc thì ba cấp lập pháp, mỗi cấp nắm giữ chức phận của mình. Theo chiều ngang thì pháp luật bang, pháp luật thành phố (địa hạt) cũng có khác nhau.
Đó là nguyên nhân vì sao nước Mỹ không có bộ giáo dục. Các luật hôn nhân, giao thông, thuế, dân sự, hình sự của các bang ít nhiều đều có sự khác nhau.
Hệ thống ấy nếu vận hành ở một quốc gia khác có lẽ sẽ gây loạn không chừng. Nhưng người Mỹ ở tầm lớn thì khẳng định nhân quyền, ở tầm trung thì thừa nhận nhân tính, ở tầm thấp hơn thì tôn trọng nguyên tắc địa phương, đã đáp ứng được mối quan hệ trên mọi lĩnh vực, đã vận hành chế độ ba cấp lập pháp thành thục điêu luyện.
Một nhà văn Trung Quốc sau khi đến Mỹ đã cảm khái nói: “Suốt 20 năm nay, càng đi sâu vào xã hội Mỹ, tôi không ngừng phát hiện thấy một sự thực rằng: thiết kế chế độ xã hội ở đây hoàn toàn là để giải quyết các loại vấn đề có thể xảy ra của nhân dân. Cũng có thể nói rằng, trong xã hội này, bất kể anh có xảy ra chuyện gì, rất khó mà cảm thấy mình lâm vào bước đường cùng, luôn luôn có con đường đang chờ đợi bạn”.
Có lẽ điều đó chính là lý do giải thích vì sao bất kể là nhân tài hay kẻ bất tài, người khôn hay kẻ dại cũng đều muốn di cư sang Mỹ. Đây chính là quốc gia mà bạn không bao giờ bị cảm thấy rơi vào bước đường cùng.
Hải Sơn biên dịch
dieu-giai-thich-vi-sao-nuoc-my-la-quoc-gia-dang-song-nhat-the-gioi.html

Anh chồng vừa đi làm về tới cửa đã than với vợ:

Anh chồng vừa đi làm về tới cửa đã than với vợ:
– Con người bây giờ đúng thật là khó hiểu quá em ạ.
Cô vợ tò mò:
– Sao thế anh?
– À, chẳng là lúc nãy trên đường đi làm về, anh thấy một ông cụ đi phía trước đánh rơi đồ. Anh gọi mãi mà ông ta không thèm quay lại nhận em à, đúng là khó hiểu.
– Chắc ông ta không nghe thôi!
Anh chồng liền nói chắc nịch:
– Không đâu, cách đó mấy bước chân thôi mà. Với lại lúc anh gọi, rất nhiều người quay lại nhìn mà.
Cô vợ nhún vai:
– Kỳ lạ thật đấy, à mà ông ta đánh rơi gì thế anh?
– Một cái máy trợ thính còn mới lắm em à!

Đây là bộ logo mới của 1 Starup mà tôi sẽ tập trung toàn lực

Đây là bộ logo mới của 1 Starup mà tôi sẽ tập trung toàn lực – 70%-80% công sức và thời gian – trong 1,2 năm tới. Tuần sau tôi sẽ giới thiệu về mô hình kinh doanh của SuperVIP và giá trị của nó đối với XH đến với 500 anh em!
Thời gian chắc là sẽ bớt chơi, nhậu và chuyển bớt thời gian cho những Business, Group khác để lo cho đứa con Startup này.
LMC

B: Mẹ con được là cháu ngoan Bác Hồ nè

1 1  
B: Mẹ con được là cháu ngoan Bác Hồ nè.
M: Con ai mà ngoan vậy ta?
B: Mẹ con được top suất sắc Tiếng Anh của lớp nữa nè.
M: Con ai mà thông minh vậy ta?
B: Mẹ con được là top 3 suất sắc nhất lớp nè.
M: Con ai mà giỏi vậy ta?

B: Con biết rồi ý của mẹ muốn con nói là con của mẹ chứ gì nhưng ý con là tháng 6 con muốn đi dã ngoại 3 ngày với các bạn, con muốn đi Hà Nội chơi 2 tuần và con muốn đi biển chơi nữa cơ.
Mẹ thông minh và giỏi thế mà chẳng hiểu nổi ý con là sao ta???
P/s: Mình vốn có tính thù lâu. Ghét đứa nào chê mình xấu và không thông minh. Chẳng có lẽ trộn đỗ đen và đậu phộng bắt nó lượm ra nhỉ???
#khoe_tra_hinh
#nhan_cong_gia_re
#song_ao_cau_trai_tim
See Translation